Tôi cũng là của cậu ấy

Chương 3

07/04/2026 15:55

Thế là cậu ấy càng bám lấy tôi hơn.

Anh, anh, anh...

Gọi suốt cho đến năm mười chín tuổi.

Lên đại học.

Vẫn là một đứa trẻ đặc biệt ngoan.

Sáng nay lúc tôi đưa cậu ấy đến trường, cậu ấy còn vừa uống sữa vừa cười híp mắt nói với tôi:

"Anh, chiều nay anh đến đón em nhé."

"Em muốn đi ăn quán cơm đó, em đã đặt chỗ rồi."

"Nếu anh bận cũng không sao, em có thể rủ bạn đi cùng."

Ngoan ngoãn, nghe lời, lại biết điều.

Thế mà giữa trưa, tôi đã nhận được thông báo phải đến trường.

Giáo viên nói, Hạ Kỳ Sơ đá/nh bạn học phải nhập viện.

Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.

Ai đá/nh ai?

"Anh Hạ, anh có nghe rõ không?"

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Hạ Kỳ Sơ đâu?"

Tôi nhìn quanh văn phòng, không thấy người đâu.

Chỉ có phụ huynh của đối phương bị giáo viên ngăn lại, nhưng vẫn không ngừng gào thét.

"Bất kể lý do là gì, đá/nh người là không đúng, còn đá/nh con tôi nhập viện rồi."

"Không biết loại phụ huynh nào mới nuôi dạy được đứa trẻ như thế."

Giáo viên cố gắng xoa dịu cả hai bên.

"Mọi người đừng kích động, hãy xem camera giám sát trước đã, sự thực thế nào vẫn chưa rõ."

"Em Hạ đang xử lý vết thương ở phòng y tế, lát nữa nhân viên y tế sẽ đưa cậu ấy đến."

Cái gì? Hạ Kỳ Sơ cũng bị thương?

Thương ở đâu, có nghiêm trọng không?

"Dựa vào cái gì mà hai đứa đá/nh nhau, con nhà họ thì được đưa đến b/ệnh viện lớn kiểm tra, còn em trai tôi thì chỉ đưa đến phòng y tế?"

"Lỡ có chuyện gì các người có chịu trách nhiệm được không?"

Sự ồn ào chấm dứt khi giáo viên hét lớn một tiếng.

"Mọi người im lặng, xem camera đi."

Trong camera, Hạ Kỳ Sơ là người ra tay trước.

Nhưng người bị đá/nh đã khiêu khích trước.

Hắn ta cùng mấy nam sinh tụ tập lại một chỗ, với vẻ mặt đắc ý vênh váo nói:

"Hạ Kỳ Sơ chỉ là đồ bỏ đi."

"Đần độn."

"Săn nghiệp nhà hắn đã bị đứa con nuôi cư/ớp sạch rồi, hắn còn ở đây vui đùa."

"..."

"Thằng con nuôi đó nhìn đã chẳng ra gì, không khéo chính là đứa con hoang nhà họ Hạ..."

Hạ Kỳ Sơ giơ chân đ/á một cái khiến hắn quỳ rạp xuống đất, xoay người bồi thêm một cú đ/ấm vào mồm hắn.

Tiếp theo là năm phút ẩu đả thuần túy.

Hạ Kỳ Sơ mặt lạnh như tiền, không nói lời nào, ra tay vừa nhanh vừa hiểm.

Bị đá/nh trúng một quyền vào khóe miệng cũng không chớp mắt.

Cho đến khi bị ngăn lại.

Một người được đưa đến phòng y tế, một người được khiêng đến b/ệnh viện.

"Hai vị phụ huynh thấy thế nào?"

Thấy thế nào cái gì?

"Nó mồm mép bẩn thỉu, nó đáng đời."

"Anh nói cái gì thế..."

Giáo viên mời chúng tôi đến để hòa giải, nhưng chưa kịp thương lượng đã đổ vỡ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm