Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 614: Con tin

05/03/2025 17:41

Lam quang trong nháy mắt khuếch tán, một con thỏ màu xanh to lớn, bộ lông giống như con nhím xuất hiện trước mặt Triệu Tuệ, một cỗ khí tức của yêu thú ngũ giai trung kỳ đỉnh phong nhanh chóng khuếch tán.

Chưởng ấn của Triệu Tuệ đánh tới, Thái Âm Yêu Thỏ không thèm để ý, chân trước của nó giống như cánh tay của nhân lại trực tiếp vẩy một cái hung hăng đánh vào trên người Triệu Tuệ.

- Tam muội, cẩn thận.

Triệu Huy, Triệu Du cùng đám người Triệu gia tức thì đại biến kinh hô. Thế nhưng lúc này rõ ràng đã không còn kịp nữa, Thái Âm Yêu Thỏ trực tiếp không để ý tới công kích của Triệu Tuệ mà đánh vào trên người Triệu Tuệ.

- Lưu lại m/ạng tiện tỳ này, bắt nàng ta lại.

Thanh âm của Lục Thiếu Du vang lên.

Phanh.

Một cỗ cự lực trút xuống, thân thể Triệu Tuệ giống như là con diều đứt dây trong nháy mắt phun ra một ng/ụm m/áu. Mà khi thân thể Triệu Tuệ bị đánh bay ra ngoài, lợi trảo của Thái Âm Yêu Thỏ trực tiếp kéo dài trong không khí trong nháy mắt bắt Triệu Tuệ lại.

Nhìn thấy một màn này, mọi người không khỏi sợ hãi than, vừa rồi cả đám đều thay La Lan thị lau mồ hôi lạnh, cũng không có ai nghĩ tới trên người La Lan thị lại còn có một đầu yêu thú kinh khủng như vậy.

La Lan lúc này cũng vô cùng choáng váng, nhìn con thỏ màu xanh trước mặt, lúc này nàng mới hiểu được đầu yêu thú nhỏ mấy ngày nay nàng luôn ôm vào trong lòng không phải là yêu thú bình thường.

- Là Thái Âm Yêu Thỏ ngũ giai trung kỳ.

Sắc mặt Triệu Huy đại biến, chúng cường giả Triệu gia lúc này cũng hoảng sợ.

- Mẫu thân, người không sao chứ.

Lục Thiếu Du, Vân Hồng Lăng, Lục Tiểu Bạch đi tới bên người La Lan thị.

- Thiếu Du, nhanh cứu cha con.

La Lan thị phục hồi tinh thần lại, người đầu tiên nàng lo lắng chính là Lục Trung.

Lục Thiếu Du khe khẽ thở dài, hai mươi năm đ/au khổ, dằn vặt, coi thường, thế nhưng thâm tình của mẫu thân hắn với Lục Trung vô cùng sâu đậm.

- Chủ nhân, nên xử trí nàng ta thế nào?

Thái Âm Yêu Thỏ lúc này thu nhỏ thân thể xuống còn hai thước, chi trước giống như cánh tay nhân loại trực tiếp bắt Triệu Tuệ trở về.

- Mau thả Tam muội ta ra.

Triệu Huy hét lớn một tiếng, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Lục Thiếu Du. Lúc này đám người Triệu gia, còn Lục gia bắt đầu có xu thế giương cung bạt kiếm.

Lục Trung bị Triệu Vô Quang bắt đi, Triệu Tuệ bị yêu thú ngũ giai bắt, trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều nhìn vào Lục Thiếu Du và Triệu Vô Quang.

Lục Thiếu Du nhàn nhạt nhìn đám người chung quanh, xem ra chuyện này sớm hay muộn hắn cũng bị cuốn vào.

- Hay cho một Triệu gia, các ngươi càng lúc càng lớn mật. Chờ sau khi ta trở về nhất định phải bảo cha ta thu thập đám Triệu gia các ngươi.

Vân Hồng Lăng quát lên một tiếng, ánh mắt tức giận đảo qua đám người Triệu gia.

- Hồng Lăng, để ta giải quyết chuyện này.

Lục Thiếu Du bảo Vân Hồng Lăng lui ra, Triệu gia lần này vì bảo vật của Lục gia mà tới, sao có thể vì Vân Hồng Lăng mà rời đi.

- Ngươi chính là vũ giả ngũ hệ Lục Thiếu Du sao? Mau thả người Triệu gia ta ra, bằng không phụ thân ngươi sẽ phải chết.

Triệu Vô Quang nhìn về phía Lục Thiếu Du nói.

- Ngươi muốn làm thế nào thì làm, chuyện đó không liên quan gì tới ta.

Lục Thiếu Du nhàn nhạt nói.

Triệu Vô Quang nhất thời sửng sốt, không nghĩ tới dùng Lục Trung lại không uy hiếp được Lục Thiếu Du.

- Thiếu Du, nhanh cứu cha con, mẫu thân cầu con.

Nghe Lục Thiếu Du nói vậy, La Lan thị tức thì sốt ruột nói. Nhìn thấy Lục Trung đang nằm trong tay Triệu Vô Quang, trong lòng vô cùng lo lắng.

- Ha ha, Lục Thiếu Du, ngươi cho rằng chỉ bằng một đầu yêu thú ngũ giai là có thể chống lại ta sao, giết các ngươi đối với ta mà nói vô cùng dễ dàng.

Triệu Vô Quang lạnh nhạt nói.

- Vậy thử xem, thế nhưng Triệu Tuệ sẽ làm người thứ nhất chết.

Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, đối với uy hiếp của Triệu Vô Quang Lục Thiếu Du không đặt vào trong mắt, thủ ấn trong tay chợt kết, chân khí khẽ bùng ra, Triệu Tuệ trước mặt Thái Âm Yêu Thỏ đã xuất hiện trong tay hắn.

Lúc này vẻ mặt Triệu Tuệ vô cùng kinh hãi, vẻ mặt mờ mịt, sắc mặt trắng bệch, m/áu loang lổ trứơc ngực, Thái Âm Yêu Thỏ lưu lại tính m/ạng cho nàng, thế nhưng cũng thu đi của nàng nửa cái mệnh.

Bị Lục Thiếu Du nắm trong tay, Triệu Tuệ chỉ có sợ hãi, nàng thực sự không ngờ, trên người La Lan lại có một đầu yêu thú ngũ giai, nàng căn bản không thể chống lại.

- Tiểu tử, dám uy hiếp ta, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi thịt nát xươ/ng tan.

Triệu Vô Quang nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du rồi nói.

- Thương lượng một chút đi, ngươi buông người trong tay ngươi ra, ta cũng buông Triệu Tuệ ra.

Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn về phía Triệu Vô Quang.

- Ngươi có tư cách gì mà đàm phán với ta?

Vẻ mặt Triệu Vô Quang ngày càng lạnh lẽo.

- Vậy ngươi giết người trong tay ngươi đi, ta cũng giết Triệu Tuệ.

Lục Thiếu Du nói.

- Tam thúc, cứu con, Tam thúc công, cứu con.

Lúc này thanh âm r/un r/ẩy của Triệu Tuệ vang lên, miệng lại phun ra một ng/ụm m/áu.

Cơ mặt Triệu Vô Quang co quắp lại, dường như rất không thích bị Lục Thiếu Du uy hiếp, hắn lạnh nhạt nói:

- Ta đếm từ một tới ba, hai chúng ta đồng thời thả người.

- Ngươi thả trước, bằng không ngươi có thể giết người trong tay ngươi.

Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn kỹ, trên mặt không có một chút ba động nào.

- Tiểu tử, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Triệu Vô Quang hung hăng nói, cánh tay giơ lên rồi ném Lục Trung xuống đất.

Khục Khục.

Lần này dường như cú ném có ẩn chứa ám kình tức thì khiến cho Lục Trung phun ra một ng/ụm m/áu.

- Tam đệ

- Tam ca.

- Tam thúc.

Vẻ mặt đám người Lục Đông, Lục Tây, Lục Vô Song trầm xuống, nhanh chóng đi tới nâng Lục Trung lên.

- Tiểu tử, mau thả người cho ta, bằng không, kết cục của ngươi sẽ rất thảm.

Triệu Huy nhìn về phía Lục Thiếu Du quát lên.

- Vô Song, nàng mau cho những người tu vi dưới Vũ Sư lùi lại trong đình viện đi.

Lục Thiếu Du không để ý tới Triệu Huy, cũng không có thả người mà nói với Lục Vô Song.

Lục Vô Song gật đầu, lập tức nói với Lục Đông cái gì đó, vẻ mặt Lục Đông trầm xuống, quay lại nói với đám người Lục gia:

- Những đệ tử Lục gia, tu vi dưới Vũ Sư lập tức lui vào trong.

- Mau lui lại.

Không ít Vũ Sĩ, Vũ Đồ của Lục gia đã sớm bị dọa cho tay chân nhũn ra, vừa rồi cường giả Vũ Suất giao thủ, mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều mang theo lực lượng kinh khủng, xé rách không gian khiến cho không gian biến sắc, bọn họ căn bản không thể chống lại.

Một lát sau, hơn bốn trăm người vừa rồi của Lục gia hiện tại cũng chỉ còn không tới bốn mươi người, Lục Tây, Lục Đông, Hoàng Thị, Trần thị, Lục Vô Song, còn có con nuôi của Lục gia Lục Bắc, về phần Lục Nam của Lục gia đã sớm rời khỏi Lục gia về Chu gia rồi.

- Lục Thiếu Du, nhanh thả người trong tay ngươi.

Triệu Vô Quang chậm rãi đi về phía Lục Thiếu Du rồi nói.

- Lục Thiếu Du mau thả người trong tay ngươi ra.

Triệu Vô Quang chậm rãi đi về phía Lục Thiếu Du.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
10 Đồng nữ Chương 7
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi lướt thấy bài viết anh ấy không muốn làm công việc chân tay nữa

Chương 6
Sống chung với Cố Vân được năm năm, anh ấy nghiện lắm. Trên ghế sofa, trong bếp, ngoài ban công... Gần đây đột nhiên anh trở nên lạnh nhạt. Tôi đang đợi anh bước ra từ phòng tắm để quấn lấy thì lướt phải một bài đăng giống hệt như của anh. [Lại tắm rửa, chán làm thợ đêm rồi! Vợ chẳng coi tôi là người, chỉ là công cụ buổi tối!] Bên dưới có bình luận: [Ra sức còn không tốt sao?] [Xem trang chủ của chủ thớt đi, vợ là tổng giám đốc tỷ phú đấy, thiếu gì trai trẻ muốn thay chỗ anh!] [Biết điều đi, rèn cho giỏi 'kim cang chùy' mới là đạo lý.] Cố Vân bước ra từ phòng tắm, hôn tôi với hơi nước còn vương trên người. Nhưng tôi hững hờ đẩy anh ra. 'Tối nay không cần đâu.'
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
1
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 20: Tôi không muốn anh bị lừa
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 25: Cậu có sợ Tiểu Hồng không?
Sâu Nơi Người Sống Chương 30: Phong toả khu vực