Chà, chuyện này kí/ch th/ích quá đi mất!
Người tôi thầm thương tr/ộm nhớ bấy lâu nay lại chủ động đến giam cầm tôi!
Còn tỏ tình với tôi, nói yêu tôi nữa chứ!
Điều này nói lên điều gì?
Chắc chắn tôi đã khiến Hoắc M/ộ Kiều mê mệt rồi!
Thảo nào lần đó Tống Thanh Lê mời hắn đi xem pháo hoa, Hoắc M/ộ Kiều lại nhìn tôi và bảo đã có người yêu.
Lúc đó tôi còn tưởng hắn hẹn hò với con gái, ai ngờ người hắn hẹn hò lại chính là tôi!
Mới lúc nãy, tôi còn thấy gã đàn ông này hơi bi/ến th/ái, khiến người ta sợ hãi.
Nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn hét lớn:
“Cứ để tên bi/ến th/ái này hung hăng hơn nữa! Bi/ến th/ái thêm chút đi, hôn tôi ngay đi!”
Đúng vậy, tôi chính là kẻ “tiêu chuẩn kép” như thế đấy.
Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng bản tính nhút nhát và e dè vẫn còn đó. Đúng lúc tôi đang do dự có nên nói ra suy nghĩ thật không, thì Hoắc M/ộ Kiều lại thật sự hôn tôi.
Hương hoa hồng một lần nữa tràn ngập khoang miệng tôi.
Sao hắn lại bám người thế, lại bá đạo thế, và... hôn giỏi thế chứ!
Tôi thích lắm!
Tôi bị hôn đến chảy cả nước mắt sinh lý.
Ngón tay Hoắc M/ộ Kiều lau đi giọt nước nơi khóe mắt tôi, giọng đ/au đớn: “Em thực sự không muốn hôn anh? Không muốn ở bên anh sao?”
Tôi buột miệng: “Không phải!”
Hoắc M/ộ Kiều ngạc nhiên: “Hả?”
Giờ phút này, tôi chỉ muốn t/át cho cái tôi cứng đầu từ chối vài phút trước một trận!
Tôi thốt lên: “Tôi muốn ở bên anh! Tôi sẽ lập tức chia tay gã bạn trai kia ngay bây giờ.”
“Thật chứ? Em không lừa anh chứ?”
Tôi chân thành đáp: “Tôi không lừa anh!”
Hoắc M/ộ Kiều cười đắng lòng: “Dù đây chỉ là kế hoãn binh của em, anh cũng chấp nhận.”
Tôi dở khóc dở cười: “Tôi nói thật mà.”
Trong mắt Hoắc M/ộ Kiều lóe lên một tia tinh quái, “Được, vậy thì... Đúng dịp nghỉ lễ Quốc Khánh 7 ngày, 7 ngày này chúng ta cứ ở mãi trong biệt thự này, được không?”
Nếu tôi không phát hiện ra hắn là Hoắc M/ộ Kiều, tôi chắc chắn sẽ chê hắn là đồ bi/ến th/ái!
Nhưng giờ đây, tôi chỉ mong Hoắc M/ộ Kiều bi/ến th/ái thêm chút nữa!
Chỉ vì hắn là Hoắc M/ộ Kiều mà tôi đã thầm thương suốt 3 năm!
Tôi không kìm được, muốn x/á/c nhận lại suy nghĩ trong lòng, hỏi: “Ngoài tôi ra, anh còn có bạn trai hay bạn gái nào khác không?”
Khóe miệng Hoắc M/ộ Kiều nhếch lên: “Em quan tâm đến anh? Anh lấy tính mạng ra thề, em là người đầu tiên, cũng là người duy nhất anh từng hẹn hò.”
Vậy thì vấn đề đặt ra là!
Trong nguyên tác, Hoắc M/ộ Kiều vốn là nam chính, phải ở bên nữ chính Tống Thanh Lê chứ!
Cái này khác xa cốt truyện nguyên tác rồi.
Những dòng bình luận trên không trung cũng đua nhau đoán già đoán non, có người nói có lẽ Hoắc M/ộ Kiều đã thức tỉnh ý thức nên mới thoát khỏi cốt truyện.
Cũng có người bảo, biết đâu đây là ngoại truyện, khác với nguyên tác.
...
Sau 10 giờ tối, những dòng bình luận livestream này cũng biến mất.
Tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến nguyên nhân cụ thể nữa.
Kệ cốt truyện hay không, biết đâu từ lúc tôi phát đi/ên chủ động uống ly nước kích dục đó, không hôn nữ chính, thì cốt truyện đã bắt đầu lệch hướng, thậm chí rẽ sang một khúc cua khác rồi!
Suốt 7 ngày trời, chúng tôi không bước chân ra khỏi cửa, chuyện cần xảy ra đều đã xảy ra.
Mãi đến ngày kết thúc cuộc giam cầm, Hoắc M/ộ Kiều quả thực giữ lời hứa, thả tôi ra.
Trong lòng tôi vẫn còn chút tiếc nuối nhỏ nhoi.
Trở lại trường đại học, tôi giả vờ không biết bí mật của Hoắc M/ộ Kiều, muốn xem gã đàn ông “ngoài lạnh trong nóng” này rốt cuộc khi nào mới chủ động thú nhận với tôi.
Thế là, ban ngày Hoắc M/ộ Kiều và tôi làm anh em tốt, còn ban đêm hắn lại dùng thân phận gã đeo mặt nạ hẹn tôi đến biệt thự tình tứ.
Tôi thật sự bái phục hắn, diễn xuất đỉnh cao, quản lý thời gian cũng tuyệt vời!
Trong thời gian này, tôi còn phát hiện ra những manh mối trước giờ chưa từng để ý.
Ví dụ như, tính chiếm hữu và sự bá đạo của Hoắc M/ộ Kiều cực kỳ mạnh.
Mỗi lần đi học gặp đám đông, hắn luôn che chắn tôi, tránh để người khác chen lấn.
Uống trà sữa, hắn sẽ dùng chung ống hút hoặc chung cốc với tôi.
Khi tôi mặc sơ mi, lỡ để hở ng/ực, hắn sẽ giúp tôi cài cúc đến ngay dưới cổ họng.
Có người muốn kết bạn WeChat hay bắt chuyện với tôi, hắn sẽ lập tức tới, ki/ếm cớ kéo tôi đi chỗ khác.
Tôi đi tập gym, hắn tự mình giám sát, còn cấm tôi mặc áo ba lỗ.
...
Mọi chi tiết này đều khiến tôi nhận ra, tôi thật sự không xứng làm người đồng tính, n/ão tôi chắc là thẳng mất rồi!
Ý đồ dòm ngó tôi của Hoắc M/ộ Kiều đã rõ ràng thế, vậy mà trước đây tôi chẳng hề hay biết.
Hóa ra, không chỉ mình tôi thầm thương Hoắc M/ộ Kiều, mà Hoắc M/ộ Kiều cũng đang thầm thương tôi.