Vẫn Không Quên Được Chàng

Chương 22

07/10/2024 15:03

22.

Những lời cuối cùng của Cẩu Tài Nhân cứ văng vẳng bên tai ta.

Thỉnh thoảng ta lại tự hỏi, Kỳ Dận đối với ta, rốt cuộc là thật lòng hay chỉ là giả dối?

Là hắn thật sự yêu ta, hay chỉ vì quyền lực trong tay phụ thân của Cao Quý Phi?

Ta không thể biết.

Kể từ lần đi săn trước, sức khỏe ta ngày càng yếu đi.

Hơn nữa, có lẽ vì b/ệnh khiến ta e sợ, cũng có thể vì chuyện của Cẩu Tài Nhân đã kích động đến ta mà ta càng lúc càng trở nên vô phép hơn trước mặt Kỳ Dận.

Có lẽ đó là tâm lý nổi lo/ạn của một người sắp ch*t, ta luôn muốn biết, Kỳ Dận có thể sẽ chịu đựng ta đến đâu.

Ta lại bắt đầu buông xuôi, trở thành người duy nhất trong cung dám chạm vào vảy ngược của Kỳ Dận.

Kỳ Dận ăn gà, ta giành lấy đùi gà của hắn.

Kỳ Dận đi ngủ, ta gi/ật lấy chăn của hắn.

Những loại trà quý trong cung của Kỳ Dận bị ta mang đi nấu thành trà sữa nóng.

Ta cứ buông xuôi như vậy mà Kỳ Dận vẫn không hề tức gi/ận.

Cho đến khi…

Một ngày nọ, Kỳ Dận mang một miếng ngọc bội đến trước mặt ta, nói rằng đó là đó là một viên ngọc hiếm, bảo ta phải giữ gìn cẩn thận.

Ta đáp “Được, được được” rồi quay đầu đeo nó lên cổ chú chó cưng ta mới nuôi.

Ngọc bội gì mà x/ấu quá mức.

Còn về cái gọi là ngọc quý hiếm…

Mỗi lần Kỳ Dận ban cho ta ngọc bội hay trang sức, khi Cao công công tới đều nói rằng đó mà bảo vật quý hiếm.

Bất quá, tối đó, khi Kỳ Dận về đến tẩm cung của ta và nhìn thấy con chó, hắn liền gi/ật mình.

Cao công công ở phía sau hắn cũng đột nhiên biến sắc.

Ta quan sát tình hình, trong lòng trĩu nặng, thầm nghĩ có khi mình đã thật sự gây họa rồi.

Quả nhiên.

Kỳ Dận vẻ mặt bình tĩnh liếc nhìn Cao công công.

Chưa kịp để hắn mở miệng, Cao công công đã tiến lên, cẩn thận tháo miếng ngọc ra, tỉ mỉ lau chùi rồi đưa lại nó cho Kỳ Dận.

Kỳ Dận nắm ch/ặt miếng ngọc, cúi đầu nhìn ta.

“Cao Quý Phi.”

“Nàng có biết miếng ngọc này có ý nghĩa gì không?”

Ta lắc đầu.

Hắn nâng miếng ngọc lên một chút rồi đưa đến trước mặt ta: “Ngọc Rồng, biểu tượng của cửu ngũ chí tôn, thấy ngọc như thấy trẫm.”

Giọng hắn đột nhiên trầm xuống: “Vậy mà nàng lại đem nó đeo lên cổ chó?”

Nói rồi, hắn quát ta: “Nàng có tin rằng trẫm sẽ đá/nh ch*t nàng không?”

Lại đá/nh ch*t.

Ta ỷ vào việc mình sắp ch*t rồi, tiếp tục buông xuôi.

Trước mặt Kỳ Dận, ta kéo váy xuống, nằm úp mặt trên giường, ch/ôn mặt vào gối uất ức nói:

“Chàng đá/nh ch*t ta đi!”

Thật ra bên trong váy còn có tiết khố giống nữa, cái này cũng giống như là quần ống rộng thời hiện đại, nên lúc ta nóng đầu làm vậy cũng không cảm thấy hành động này có gì bất thường.

Thế nhưng phía sau lại đột nhiên im lặng.

Chỉ trong một giây ngắn ngủi, tiếng quát của Kỳ Dận vang lên: “Tất cả cút ra ngoài cho trẫm!”

Cao công công và một đám cung nữ ngay lập tức cuống cuồ/ng rời khỏi.

Tiếp theo, tiếng bước chân vang lên, ta chưa kịp quay đầu thì đã cảm thấy có một sức nặng đ/è lên ng/ười.

Là Kỳ Dận đang áp sát lại gần.

Hai ngón tay hắn hơi dùng sức kẹp lấy má ta.

“Đúng là có tiền đồ, đã dám ở trước mặt người khác mà vén váy lên rồi.”

Ta yếu ớt phản bác: “Không phải vẫn còn có tiết khố sao…”

“Im miệng.”

Hắn quát ta một tiếng, rồi tức gi/ận hôn lên môi ta.

Thật ra ta còn muốn hỏi, chẳng phải hắn nói sẽ đá/nh ch*t ta sao, sao đột nhiên lại giở quẻ rồi.

Nhưng mà.

Môi lưỡi cuốn lấy nhau triền miên, người này còn chẳng cho ta cơ hội để nói.

Sau đó thật vất vả mới có thể hỏi được, hắn chỉ để lại cho ta bốn chữ:

N/ợ mạng, thân trả.

Chậc, tên bạo quân gian xảo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm