Bức thư của vợ

Chương 9

23/05/2023 15:32

Sự sốt ruột trong lòng khiến tôi không thể bình tĩnh nổi, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu hỏi về tình hình con gái với cô ta, nhưng từ đầu đến cuối cô ta cũng không trả lời, chỉ yên lặng nhìn ngọn lửa nhảy nhót trên ngọn nến, giống như đang ngồi đợi điểm cuối cùng của sinh mạng mình.

Thời gian từng chút trôi qua, ngọn nến lặng lẽ đ/ốt ch/áy, mùi hương càng lúc càng nồng, trời cũng đã tối.

Căn phòng cũng trở nên tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ ảo hắt ra từ ngọn nến ở trước mắt, cô ta co tròn cơ thể yếu đuối trên ghế, trốn vào trong bóng tối ánh sáng không chiếu đến được, dường như tôi sắp không nhìn thấy bóng dáng của cô ta nữa.

"Thực ra tôi cũng không muốn..." Giọng nói của cô ta truyền ra từ trong bóng tối, giọng nói non nớt khiến người ta r/un r/ẩy đ/au lòng.

"Cái gì?"

"Trường sinh bất tử, tôi cũng không muốn." Dường như cô ta cử động trong bóng tối: "Thời đại tôi sống hỗn lo/ạn bất ổn, không có nhiều người có thể bình an sống tới già rồi ch*t. Anh nghe nói cừu hai chân chưa? Quân đội đá/nh giặc khi hết lương thực sẽ đi bắt người để ăn, vì để giảm bớt cảm giác tội lỗi, bọn chúng đã gọi những người đó là cừu hai chân, sau đó nói với bản thân rằng thứ mình ăn không phải người."

Tôi im lặng, lịch sử tàn khốc, chúng tôi chưa từng trải qua những điều đó căn bản không thể cảm động lây được.

Cô ta tiếp tục nói: "Thực ra cũng có khi tốt hơn, nhưng mỗi lần, mỗi một lần, ngay khi tôi nghĩ có thể tốt lên thì tàn sát sẽ lại bắt đầu lần nữa, tôi thức tỉnh ở trong cơ thể xa lạ này đến cơ thể xa lạ khác, vẫn luôn trốn chạy, người ch*t vẫn tốt hơn người sống nhiều. Rất nhiều người khao khát trường sinh bất tử, nhưng bọn chúng lại không hiểu đó là loại đ/au khổ như thế nào."

Cô ta thì thầm trong bóng tối, tôi nhớ đến bản thảo mình đọc được, trường sinh bất tử là người khác gán ép cho cô ta, cô ta chỉ là người may mắn còn sống sót trong thí nghiệm tà/n nh/ẫn kia, tất cả những điều này không phải là lựa chọn của cô ta, cô ta sinh ra chỉ là một đứa trẻ bình thường mà thôi.

Tôi không nhịn được mà hỏi: "Bố mẹ của cô đâu?"

"Không biết nữa." Cô ấy nghẹn ngào: "Tôi chưa từng gặp bọn họ, cũng không có bất kì người nào nói về bố mẹ tôi với tôi, nhưng tôi hi vọng, bọn họ ch*t ngay khi tôi sinh ra... nói thật thì, tôi rất ngưỡng m/ộ cô bé, có một người bố bảo vệ như này, thậm chí bằng lòng vì cô bé mà gánh vác tội chướng gi*t một người. Người trưởng thành của thời đại này mặc kệ dùng cách nào để hại người khác, cho dù không bị ai phát hiện cũng sẽ tự gánh gông xiềng nặng nề lên người mình."

Tôi sực tỉnh nhẫn ra, người cô ta ngưỡng m/ộ chính là con gái tôi.

"Sau khi cô bé ra đời, tôi đã thấy dáng vẻ anh cẩn thận chút một bế cô bé, tay chân lóng ngóng, căng thẳng đến mức không giống như đang bế đứa trẻ mà giống như đang ôm một quả bom không biết lúc nào sẽ phát n/ổ, một giây cũng không dám thả lỏng, cũng quên luôn cả hít thở."

Ngọn nến đã sắp ch/áy hết, báo hiệu mạng sống của cô ta cũng sắp đi đến điểm cuối cùng, thời điểm này cô ta vẫn còn tâm trạng để đùa giỡn.

Tôi đột nhiên nhớ đến vợ mình, sự lo lắng cho con gái lúc trước đã khiến tôi đá/nh mất lý trí, lúc này tôi mới đột nhiên bừng tỉnh, linh h/ồn tôi yêu thương, hiện giờ có lẽ đang trốn trong bóng tối trước mặt tôi, nhưng tôi không thể nhìn thấy cũng không thể chạm đến.

Tôi không biết nên dùng tâm trạng nào để đối mặt với cô ta, trong lòng khó chịu, cũng thầm hy vọng giống như những lời cô ta nói, sau khi cô ta sinh ra thì bố mẹ đã không còn, nếu như không phải... vậy thì khi cô ta trải qua những giày vò kia chắc hẳn đã tuyệt vọng uất ức rất nhiều.

Trong bóng tối truyền đến tiếng khóc nức nở, tôi muốn đi đến ôm lấy cô ta, nhưng tôi phát hiện bản thân không thể nào đứng dậy được, mùi hương của ngọn nến kia dường như khiến con người dần mất đi sức lực.

"Thế nhưng anh quên mất, con bé cũng là con gái tôi, tôi cũng sẵn sàng dùng mạng sống để bảo vệ con bé."

Câu nói này khiến tôi hoàn toàn tỉnh táo trở lại, ý thức được sự việc dường như không giống như tôi nghĩ, giãy giụa muốn đứng dậy hỏi cho rõ, nhưng mùi hương cổ quái kia khiến tôi không thể nào cử động được chút nào, ngay cả mở miệng cũng không phát ra được âm thanh nào.

Tôi cố gắng nhìn về phía bóng tối kia, muốn nhìn rõ bóng dáng của cô ta. Ngọn nến tối dần, trong ánh sáng lay động, dường như tôi đã sinh ra ảo giác, tôi nhìn thấy một bé gái ốm yếu nhếch nhác, cuộn tròn phát run trong góc hang động tăm tối lạnh ngắt, vừa sợ hãi vừa mong đợi đưa tay về phía tôi.

"Cảm ơn anh."

Đây là câu nói cuối cùng cô ta nói với tôi trước khi tôi nhắm mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
9 10 năm vây hãm Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyển kiếp mãi chẳng sống nổi, tôi đành nương nhờ nhà trưởng thôn có bảy đứa cháu

Chương 6
Giới thiệu: Nàng từng năm lần đầu thai vào cùng một gia đình, nhưng vì là con gái nên bị mẹ ruột dùng áo bông bịt mũi cho ngạt thở, ép uống nước bùa chú, rồi vứt bỏ vào lò gạch cũ. Lần cuối cùng, để cứu em trai, người mẹ đã đâm thủng nốt ruồi đỏ trên ngực nàng để lấy máu. Nàng cắn đứt sợi chỉ đỏ, đầu thai vào nhà họ Lương, được cha mẹ và bảy người anh trai nâng niu trong lòng bàn tay. Từ một đứa trẻ bị ruồng bỏ, nàng trở thành Lương Tuệ Ninh, cuối cùng cũng được sống một kiếp người trọn vẹn. Một câu chuyện tái sinh đầy đau xót và lấy đi nước mắt của độc giả. Đây là câu chuyện về tình mẫu tử, sự tái sinh và cứu rỗi, nơi nữ chính sau năm lần đầu thai đều bị chính mẹ ruột ruồng bỏ, cuối cùng đã chọn cách rời đi và tìm thấy hơi ấm thực sự trong một gia đình khác.
Trọng Sinh
0