Tôi là một beta không có tin tức tố, nhưng thể chất còn mạnh hơn phần lớn alpha.
Văn Từ là alpha cấp S từng tung hoành tiền tuyến, chỉ vì tay phải bị thương mà buộc phải rời chiến trường.
Tôi có đôi tay anh cần.
Anh có thứ tôi thiếu.
Vậy nên tôi nói:
“Anh làm tuyến thể của tôi.”
“Tôi làm đôi tay của anh.”
Từ đó, chúng tôi cùng điều khiển một cỗ cơ giáp, cùng trở lại chiến trường, cũng dần trở thành người duy nhất mà đối phương không thể thay thế.
Chỉ là không ai biết, beta trông còn giống alpha hơn cả alpha như tôi lại đặc biệt thích ôm người, dễ tủi thân và mau nước mắt trước mặt một người.
Càng không ai ngờ, vị alpha cấp S lạnh lùng kia có một ngày sẽ mang th/ai con của tôi.
Bác sĩ nói anh mang th/ai sáu tuần.
Còn tôi quỳ xuống trước mặt anh, ôm lấy eo người ta, khóc đến không nói nên lời.
Văn Từ im lặng rất lâu rồi hỏi:
“Người mang th/ai là tôi, cậu khóc cái gì?”