"Hóa ra là ngươi!" Tiêu Đoạn Ngọc cuối cùng đã nhận ra hơi thở của Mạnh Cô Thành – thiên tài năm xưa bị hắn đoạt cốt phế tu vi.

"Ngươi thế mà còn có thể tu lại ki/ếm đạo! Tuyệt đối không thể để ngươi sống!" Tiêu Đoạn Ngọc tế ra bản mệnh ki/ếm, tung ra những chiêu thức sát thủ tuyệt diệt nhất.

"Muốn g.i.ế.c hắn? Bước qua x/ác ta trước đã!" Ta ném ra tất cả pháp bảo của mình, chẳng chút tiếc rẻ mà oanh tạc về phía Tiêu Đoạn Ngọc, chỉ để kéo dài thời gian cho Mạnh Cô Thành dung hợp d.ư.ợ.c lực.

"Linh Khê! Nàng đi/ên rồi sao! Vì một tên nô lệ mà phản bội bản tôn?" Tiêu Đoạn Ngọc tức đến muốn n/ổ phổi.

"Phản bội? Ngươi cũng xứng sao?" Ta quẹt vệt m.á.u nơi khóe môi, cười một cách ngông cuồ/ng, "Cô nãi nãi sớm đã nhìn ngươi không thuận mắt rồi! Loại như ngươi cũng xứng gọi là Tiên tôn? Ngươi chỉ là một tên tiểu nhân hèn hạ chuyên tr/ộm gà bắt ch.ó, lại còn lăng nhăng đốn mạt!"

Ngay khi thanh ki/ếm của Tiêu Đoạn Ngọc đ.â.m xuyên n.g.ự.c ta, một đạo ki/ếm khí kinh Thiên động Địa quét ngang ra khắp phía. Mạnh Cô Thành bước lên một bước, Thiên Địa biến sắc, "Tiêu Đoạn Ngọc, ngươi dám thương tổn nàng!"

Ki/ếm quang như rồng bay, trực tiếp c.h.é.m đ/ứt thanh ki/ếm Đoạn Tình trong tay Tiêu Đoạn Ngọc, thế ki/ếm không giảm, đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Cùng lúc đó, bầu trời nứt ra một khe hở khổng lồ. Thiên đạo chấn nộ! Cốt truyện hoàn toàn sụp đổ, Thiên đạo muốn giáng xuống Diệt Thế Lôi Khiển để xóa sổ hai cái "lỗi" (bug) là chúng ta!

11.

Trên chủ phong (đỉnh núi chính) của Lăng Tiêu Tông, m.á.u chảy thành sông.

Mạnh Cô Thành ôm lấy ta, một mình một ki/ếm sát ph/ạt xuyên qua cả tông môn. Những kẻ từng nh.ụ.c m.ạ hắn đều hóa thành tro bụi dưới lưỡi ki/ếm ấy. Tiêu Đoạn Ngọc gục trong vũng m.á.u, không thể tin nổi nhìn vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình. Hắn vẫn lẩm bẩm: "Không thể nào... Ta là Thiên Mệnh Chi Tử..."

"Thiên mệnh của ngươi, tận rồi." Mạnh Cô Thành lạnh lùng bồi thêm một ki/ếm, hoàn toàn ngh/iền n/át nguyên thần của hắn.

Đại th/ù đã báo, nhưng ta lại chẳng thể vui nổi. Cơn đ/au thấu xươ/ng từ l.ồ.ng n.g.ự.c truyền đến, cơ thể ta bắt đầu trở nên hư ảo, trong suốt.

Hệ thống trong n/ão ta phát ra tiếng đếm ngược cuối cùng: 【Ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành, cốt truyện hoàn toàn sụp đổ, Thế giới sắp sửa thiết lập lại. Ngươi... phải đi rồi.】

"Linh Khê!" Mạnh Cô Thành buông ki/ếm, bàn tay hắn xuyên qua vai ta, chỉ chạm vào những mảnh sáng hư vô.

"Đừng sợ... đừng sợ, ta có cách c/ứu nàng..." Hắn nói năng lộn xộn, liều mạng truyền linh lực vào người ta, nhưng tất cả đều như muối bỏ bể, chẳng chút tác dụng.

"Đồ ngốc, vô ích thôi." Ta đưa tay định chạm vào mặt hắn, nhưng đầu ngón tay đã bắt đầu tan biến, "Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, ta phải về nhà rồi."

"Không được đi!" Đôi mắt Mạnh Cô Thành đỏ rực, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống. "Nàng là của ta! Nàng đã nói sẽ nuôi ta cả đời! Nàng gạt ta!"

"Lần này không gạt chàng đâu." Ta nhìn hắn, tầm nhìn ngày càng mờ mịt. "Mạnh Cô Thành, hãy sống cho tốt. Đừng hóa M/a, hãy thành Thần."

"Ta không cần thành Thần! Ta chỉ cần nàng!" Hắn gầm lên, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng.

Đúng lúc này, lôi kiếp diệt thế ấp ủ bấy lâu trên không trung cuối cùng cũng giáng xuống. Mục tiêu chính là hai người chúng ta.

12.

Đạo lôi kiếp cuối cùng mang tên Tịch Diệt. Đó là sức mạnh quy tắc đủ để xóa sổ mọi sự tồn tại.

Mạnh Cô Thành ôm c.h.ặ.t lấy ta, định dùng thân mình hứng chịu đò/n chí t.ử này thay ta.

"Đừng ngốc nữa." Ta dùng chút sức lực cuối cùng đẩy hắn ra. Sau đó, ta kích n/ổ toàn bộ năng lượng hệ thống trong cơ thể.

[Thống Tử, mượn năng lượng của ngươi dùng một chút, về nhà sẽ đ.á.n.h giá năm sao cho ngươi.]

【Ký chủ! Đừng mà!】

Ầm!

Tiếng n/ổ vang trời che lấp tất cả. Ta hóa thành một cột sáng ch.ói lòa, nghênh tiếp đạo lôi kiếp diệt thế kia.

"Linh Khê—!!!" Tiếng gào x/é lòng của Mạnh Cô Thành vang vọng bên tai ta.

Vào khoảnh khắc ý thức tan biến cuối cùng, ta đã nhìn thấy. Thiếu niên ấy phát đi/ên trong lôi quang, hắn vung ki/ếm c.h.é.m thẳng lên thương khung, cứng rắn c.h.é.m đ/ứt Thiên đạo thành một khe hở.

Ánh sáng vàng kim rạng rỡ bao phủ lấy hắn, đó là tiếp dẫn chi quang để phi thăng. Hắn đã thành Thần.

Nhưng ta, đã tan thành mây khói.

Như vậy cũng tốt. Kết cục của một nữ phụ đ/ộc á/c, vốn dĩ nên là như thế. Chỉ hơi tiếc một chút, không thể tận mắt nhìn thấy dáng vẻ hắn Quân lâm thiên hạ.

Còn nữa... Ta thật lòng rất thích con sói con này.

13.

“Tít... tít... tít...”

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc, tiếng máy móc kêu nhịp nhàng.

Tôi đột ngột mở mắt. Trần nhà trắng toát, tấm ga giường cũng trắng tinh.

“Tỉnh rồi! B/ệnh nhân tỉnh rồi!” Tiếng y tá reo lên đầy kinh ngạc.

Tôi bàng hoàng nhìn ngắm xung quanh. Thời hiện đại? B/ệnh viện? Tôi đã trở về rồi sao?

Tôi đưa tay sờ lên l.ồ.ng n.g.ự.c, nơi đó vẫn còn đ/au âm ỉ, nhưng chẳng hề thấy vết thương nào. Hóa ra, tất cả chỉ là một giấc chiêm bao? Hay là... một cuốn tiểu thuyết?

Sau khi xuất viện, tôi quay lại với cuộc sống bình thường như một x/ác không h/ồn. Đi làm, tan sở, ăn cơm rồi đi ngủ. Thế nhưng, tôi luôn cảm thấy lòng mình trống trải lạ thường, như thể đã đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Cho đến ngày hôm ấy. Vào giờ cao điểm tan tầm, tại một ngã tư đường. Đám đông đột nhiên xôn xao, náo lo/ạn cả lên.

“Trời đất ơi! Ai thế kia? Đang đóng phim cổ trang à?”

“Đẹp trai quá! Khí chất này đúng là tuyệt phẩm!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K