Thủ Tuế

Chương 22

01/05/2025 11:38

Tôi chuẩn bị xong bữa sáng cho ông bà.

Bà nội nghe tiếng động liền bước ra từ phòng, vừa ngạc nhiên vừa xúc động khen tôi đã trưởng thành.

Tôi mỉm cười đáp lại.

Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên.

Bà nội nói: "Ra xem đi, biết đâu bố mẹ cháu về rồi..."

Tôi ra đến cửa, liếc nhìn qua ống nhòm.

Bên ngoài có một người phụ nữ trông quen quen.

Hồi lâu tôi mới nhớ ra - đó là dì họ xa mà tôi từng gặp một lần trước đây.

Dì Lan đứng ngoài cửa, nụ cười tươi rói, tay xách đầy đồ: "Tiểu Lạc à, mở cửa cho dì nào!"

Bà nội nghe giọng liền ngạc nhiên: “Sao dì Lan lại đến đột xuất thế? Mở cửa mau đi cháu!"

"KHI CÓ HỌ HÀNG ĐẾN THĂM, HÃY LỊCH SỰ TỪ CHỐI, TUYỆT ĐỐI KHÔNG MỜI VÀO NHÀ.’

Nhớ đến điều luật này, tôi chợt thấy nụ cười của dì Lan ngoài cửa giả tạo đến rợn người.

Như thể từng đường cong khóe miệng đều được căn chỉnh tỉ mỉ.

"Không được bà ơi! Không mở cửa được đâu!" Tôi thì thào.

"Sao thế?" Bà nội ngơ ngác.

"Bà quên... chuyện Hứa Thúy rồi sao?"

Mặt bà nội tái mét, nhưng vẫn nói: "Nhưng đúng là dì Lan thật mà!"

Dù vậy, bà cũng không ép tôi mở cửa - rõ ràng vụ Hứa Thúy vẫn còn ám ảnh bà.

Tiếng gõ cửa càng lúc càng gấp.

Giọng dì Lan bắt đầu nhuốm vẻ bực dọc:

"Tiểu Lạc này, nhà có người mà! Dì vượt cả quãng đường xa đến thăm, mang đầy quà Tết đây này. Mở cửa mau đi!"

Bà nội kéo tay tôi: "Đúng dì Lan thật rồi. Không mở cửa, về dì lại bảo mình vô lễ…Dì ấy lắm lời lắm đấy!"

Tôi vẫn bất động.

"Dì Lan ơi, xin lỗi dì. Bố mẹ cháu đi chúc Tết hết rồi, nhà không tiện tiếp khách ạ."

Tôi lễ phép từ chối.

Đột nhiên, giọng dì Lan trở nên gi/ận dữ:

"Cái con bé này vô phép quá! Bố mẹ vắng nhà thì không được đón tiếp dì hả?!"

"Đây là đạo đãi khách của nhà họ Tống sao?!"

Tôi lạnh lùng đáp: "Dì thông cảm. Mời dì về trước. Lần sau cháu sẽ sang tận nhà xin lỗi."

Quyết tâm không mở cửa, tôi biết mình không được phá vỡ quy tắc thêm lần nào nữa.

Đúng lúc ấy, tiếng phát thanh từ TV trong phòng ông nội vang lên:

"...Theo thông báo khẩn cấp, vào 5h45 sáng ngày 13/2/2023, xe mang biển số... đ/âm vượt rào chắn va chạm với xe tải làn ngược chiều. Tài xế Vương Lan t/ử vo/ng tại chỗ, tài xế xe tải bị thương nặng..."

Bà nội r/un r/ẩy hỏi: "Cháu nghe rõ không? Biển số và tên... đúng là dì Lan..."

Mặt tôi tái nhợt.

Bỗng dì Lan ngoài cửa biến dạng.

Da mặt chuyển sang màu xanh xám, trán vỡ toang một lỗ hổng.

M/áu đặc sệt chảy ròng ròng.

"May quá... không mở cửa... Đừng mở... Dì không cố ý..." Giọng dì Lan đ/ứt quãng như hết hơi.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má.

Chợt nét mặt dì lại biến đổi.

Dì ta cười gằn từng tiếng, đầu đ/ập thùm thụp vào cánh cửa:

"Mở cửa! Mở ra cho tao!!!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm