Thần Đạo Đan Tôn

Chương 455: Đan Kiếp hiện

05/03/2025 20:41

Có người xin chỉ thị của Công Dương Thái Tôn.

- Cái gì làm sao bây giờ, chứng thực Đan sư Thiên Cấp, có thể luyện chế ba ngày ba đêm, hiện tại mới qua sáu tiếng, ngươi liền hỏi lão phu làm sao bây giờ? Chẳng lẽ muốn ngăn cản hắn sao?

Công Dương Thái Tôn hừ một tiếng.

Người kia ngượng ngùng cười, thầm nghĩ không phải mọi người đều biết Lăng Hàn đã thất bại sao, hà tất lãng phí thời gian của mọi người?

- Đi thôi, không có gì đẹp đẽ.

- Đúng, trở lại ôm lão bà ngủ thôi.

- Nói như ngươi thật có lão bà vậy!

- A phi, có tin ta ôm lão bà của ngươi ngủ hay không?

Đoàn người rất nhanh tản đi, chỉ còn lại mấy người ở bên ngoài.

Nhị thế tổ như Khang Tổ Danh tự nhiên thiếu hụt kiên trì, bằng không có thái gia gia Đan sư Thiên Cấp, bây giờ nói không chừng hắn đã bước vào Địa Cấp. Hắn ngáp một cái nói:

- Cao Phong, ngươi ở đây bảo vệ, bản thiếu phải đi về ngủ. Ngươi nhìn chằm chằm cho ta, ngàn vạn không thể để cho tiểu tử này chạy, ba ngày vừa đến, bản thiếu muốn tự tay gi*t hắn!

- Vâng, thiếu gia!

Trác Cao Phong cung kính nói.

Khang Tổ Danh lại cười hì hì với Chư Toàn Nhi, hắn tin tưởng chẳng mấy chốc mỹ nhân này sẽ thỏa hiệp với mình, ngoan ngoãn cởi quần áo, ở trên giường lấy lòng mình, hắn không nhịn được run lập cập, có chút vội vã không nhịn nổi, h/ận không thể lập tức đến Bá Vương ngạnh thượng cung.

Không vội, vưu vật này nhất định là của hắn!

Đối với Thần Th/ai Cảnh mà nói, chỉ cần không phải chiến đấu kịch liệt, như vậy thức trên mười ngày nửa tháng cũng không phải vấn đề, bởi vậy Chư Toàn Nhi, Trác Cao Phong đều canh giữ ở ngoài đan phòng, mặt khác Thạch lão, Công Dương Thái Tôn cũng như thế, lại thêm mấy Đan sư Địa Cấp, gần như có mười người.

Một ngày đi qua, hai ngày đi qua, Lăng Hàn còn đang không ngừng luyện đan, mà càng ngày càng nhiều người trở về đan phòng lần nữa.

Có vẻ như Lăng Hàn vẫn chưa thất bại.

Bọn họ có thể rõ ràng nhìn thấy, ở trong quá trình Lăng Hàn luyện đan, hắn rút ra từng cái mạch văn từ trong lò luyện đan, khẽ điều chỉnh, lại đ/á/nh vào lần nữa.

Đó là mạch văn của các loại vật liệu ở trong lò luyện đan, nhận thiên địa tinh hoa, tự nhiên sẽ hình thành mạch văn, luyện đan chính là để những mạch văn này lấy loại phương thức nào đó dung hợp, cuối cùng mới sẽ sinh ra hiệu lực kinh người.

Có điều điều phối mạch văn chỉ có ở lúc luyện chế đan dược Thiên Cấp mới có thể dùng, bởi vậy, nhìn thấy những mạch văn này dương động, cùng với thủ pháp thông thạo của Lăng Hàn, chúng Đan Sư đều chấn kinh đến tê cả da đầu.

Thiếu niên này... Thật đang luyện chế đan dược Thiên Cấp!

Ta sát!

Hơn nữa, đã hai ngày vẫn không bạo lô, trái lại rèn luyện tinh hoa trong dược liệu, hiện ra mạch văn, điều này nói rõ cho đến hiện tại Lăng Hàn còn rất thuận lợi, thành công.

Đây thực sự là quá kinh người.

Lẽ nào thật sự sẽ thành công sao?

Trong lòng mọi người đều không nắm chắc, luyện chế đan dược có thể nói là đi trăm dặm, b/án chín mươi, không tới thời khác đan thành, ai cũng không có thể x/á/c định có thành công hay không, sai lầm ở bất kỳ phân đoạn nào, đều sẽ tạo thành thất bại trí mạng.

Huống chi, điều chỉnh mạch văn, để hết thảy vật liệu cộng hưởng, mới là một bước khó khăn nhất, một chút sơ sẩy, toàn bộ đều thua.

Có thể đến bước này, Lăng Hàn lại rất dễ dàng.

Nhưng hắn là đan đạo đế vương, kiếp trước tới cấp bậc gì? Thánh cấp! Thậm chí luyện chế ra đan dược b/án Thần cấp, xưng là Thần cấp cũng không quá đáng. Hắn khiếm khuyết chỉ là năng lực kích phát hỏa diễm, ngoại trừ cái này, hắn tự nhiên không cần sợ.

Hắn tiện tay mà làm, mười ngón linh động như đ/á/nh đàn, được kêu cực kỳ ung dung, trôi chảy.

Từng mạch văn hiện lên, lại bị hắn điều chỉnh, đ/á/nh trở về trong lò luyện đan, mạch văn đối ứng dược lực biến hóa, ở dưới hắn điều chỉnh sản sinh giao hòa, phát triển về hướng hắn mong muốn.

Thậm chí có lúc Lăng Hàn còn nhắm hai mắt, dường như trở lại kiếp trước.

Đan dược Thiên Cấp, chút lòng thành, đan dược Thánh cấp cũng chỉ như thế, lấy năng lực kh/ống ch/ế của Lăng Hàn, chỉ cần cho hắn vật liệu Thần cấp chân chính, nói không chắc hắn cũng có thể luyện ra đan dược Thần cấp.

- Này này này, là ta hoa mắt sao, vì sao vừa nãy thật giống như nhìn thấy hắn nhắm hai mắt?

- Ồ, ta cũng nhìn thấy!

- Sát, tên này là quái th/ai sao, luyện chế đan dược Thiên Cấp cũng hững hờ như vậy?

Mọi người kinh ngạc thốt lên, thực sự là bị hù sợ rồi.

Lăng Hàn vận dụng càng ngày càng thuần thục, đối với mỗi một bước đi đều rõ như lòng bàn tay, ngón tay như có linh tính, đùa bỡn đặc tính của các loại vật liệu trong lòng bàn tay, ung dung vui vẻ.

Theo ba ngày tiếp cận, mạch văn từ trong lò luyện đan bốc hơi ra cũng càng ngày càng nhiều, chỉ liếc mắt nhìn liền có thể làm cho Đan sư Địa Cấp xanh mặt, nhưng Lăng Hàn lại không để ý, tốc độ hai tay tăng nhanh, đều đâu vào đấy, tuyệt không thể tả.

Khang Tổ Danh đã tới lần nữa, thấy cảnh này sắc mặt không khỏi âm trầm, coi như Lăng Hàn thất bại, nhưng trình độ như vậy thật đã tiếp cận Thiên Cấp rồi.

Mười tám tuổi chuẩn Đan sư Thiên Cấp, đây cũng quá đ/áng s/ợ đi!

Rốt cục, mỗi mạch văn đều bị Lăng Hàn đ/á/nh trở về trong lò luyện đan, không còn hiện ra, thời gian cũng sắp hết ngày thứ ba.

Oanh… bầu trời trong xanh đột nhiên xuất hiện mây đen, không có dấu hiệu nào, mà trong đó có sấm chớp rất mạnh, xì xì xì vang rền.

- Trong truyền thuyết, thời điểm luyện thành đan dược Thiên Cấp, sẽ có lôi kiếp giáng lâm, không để nó ra lò.

- Chuyện này ý nghĩa là Lăng Hàn thật luyện ra đan dược Thiên Cấp? Bằng không làm sao có khả năng đưa tới lôi kiếp?

- Nhưng cái này cũng là bước khó khăn nhất, chỉ cần đan dược luyện chế ra không đạt tới trình độ, sẽ hóa thành tro tàn ở dưới lôi kiếp! Nhưng nếu đạt đến, thì lại hấp thu lực lượng thiên đạo trong lôi kiếp, mới có hiệu lực Thiên Cấp chính thức.

- Ngay cả Hoá Thần Cảnh ăn một viên đan dược Thiên Cấp, cũng sẽ bạo thể mà ch*t, hoàn toàn không có cách nào chịu đựng sức mạnh của thiên đạo.

- Có điều... chúng ta có thể bị lôi kiếp lan đến gần hay không?

Sắc mặt của mọi người có chút đen, bọn họ chưa từng trải qua lôi kiếp, ngay cả xem cũng không xem qua, chỉ là nghe nói có chuyện như vậy mà thôi.

- Lùi! Lùi!

Công Dương Thái Tôn biến sắc, hắn thân là Đan Sư Địa Cấp Trung Phẩm, tự nhiên biết đan dược Thiên Cấp ra lò sẽ đưa tới lôi kiếp, đó cũng không đùa giỡn a.

Mọi người vội né ra, đến một bước này, người người đều x/á/c định Lăng Hàn luyện chế chính là đan dược Thiên Cấp, bằng không không thể đưa tới lôi kiếp, như vậy chỉ cần chờ đan dược vượt qua lôi kiếp, Lăng Hàn chính là Đan sư Thiên Cấp hàng thật đúng giá, mà dù cho không vượt qua, hắn cũng có tư cách xưng là chuẩn Đan sư Thiên Cấp.

Sắc mặt của Thạch lão, Trác Cao Phong đều tái xanh, tuy bọn họ một là Linh Anh Cảnh, một là Sinh Hoa Cảnh, nhưng thật muốn đối đầu với Đan sư Thiên Cấp, vậy sẽ bị người vây gi*t thành tro!

Có bao nhiêu người cầu Đan sư Thiên Cấp luyện đan, trong đó càng không thiếu cường giả Thiên Nhân Cảnh, Hoá Thần Cảnh, trước mặt cường giả như vậy, Linh Anh Cảnh lại tính cọng lông? Coi như có cấm chế ngăn cách, Hoá Thần Cảnh tới đây sẽ nguyên khí đại thương, nhưng chỉ cần Lăng Hàn đăng cao nhất hô, bảo đảm Linh Anh Cảnh của Bắc Vực sẽ thề ch*t không từ!

Không cần Đan sư Thiên Cấp, chuẩn Thiên Cấp liền được rồi, bởi vì Linh Anh Cảnh không cần đan dược Thiên Cấp, Địa Cấp trung phẩm là đủ!

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
3 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
4 Tìm Về Chương 12
6 Em vợ Chương 14
9 Năm thứ 79 Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tay trái của tôi bị kẻ thù không đội trời chung đoạt xá.

Chương 7
Kẻ thù không đội trời chung của tôi đã rơi vào trạng thái sống đời sống thực vật. Tâm trạng tôi vô cùng phức tạp, nhưng đêm đó, khi đang tắm, bàn tay trái đột nhiên mất kiểm soát, bóp mạnh vào eo tôi một cái thật đau. Tôi hét lên, lập tức bàn tay trái ấy siết chặt miệng tôi lại. Sau đó, ngón trỏ của bàn tay trái chấm vào hơi nước trên gương phòng tắm, viết hai chữ: [Im đi]. Tôi hít một hơi lạnh toát sống lưng - đây rõ ràng là nét chữ của tên khốn ấy! Từ đó, cuộc sống tôi biến thành địa ngục thật sự. Khi tôi định đến bar ngắm trai đẹp, bàn tay trái bám chặt vào khung cửa, thậm chí còn che mắt tôi lại. Lúc hẹn hò với bạn trai sắp cưới, đối phương vừa định nắm tay tôi thì bàn tay trái bỗng giơ ngón giữa lên. Cho đến một ngày, tôi lỡ ăn nhầm thanh chocolate có thuốc. Người tôi nóng bừng, mềm nhũn ra trên giường. Lần này, bàn tay trái từ từ cởi dây áo ngủ của tôi. Trong không khí tĩnh lặng, dường như tôi nghe thấy tiếng thở dài khản đặc vang lên.
Hiện đại
0