25

Ở nhà Cố Thời Diễn quá nguy hiểm, tôi quyết định dọn về lại nhà mình.

Cái tên ngốc đó ngày nào cũng chạy sang nhà tôi đưa cơm, dặn tôi phải ăn uống đúng giờ. Thật là màu mè.

Hai tuần sau, giới kinh doanh thành phố Giang bắt đầu xôn xao lo lắng vì một bữa tiệc thương mại.

Với tư cách là người có triển vọng trở thành người thừa kế tiếp theo của nhà họ Phương, tôi được mời tham dự bữa tiệc đó. Cùng lúc ấy, nam chính Chu Thời Dạ cũng đến.

26

Chu Thời Dạ là hạng người thế nào?

Nếu nói tim tôi đen 50%, Cố Thời Diễn đen 70%, thì Chu Thời Dạ phải đen đến 99%.

27

Trong sảnh tiệc cao cấp, người qua kẻ lại nườm nượp.

Không có sự can thiệp của tôi và Cố Thời Diễn, nam nữ chính nhanh chóng ở bên nhau một cách thuận lợi. Chu Thời Dạ từ thành phố Vân bên cạnh tới đây ba tháng trước, mang theo một vụ làm ăn lớn cần bàn bạc.

Vụ làm ăn này không được trong sạch cho lắm, nên ban đầu hắn không chọn một người có bối cảnh chính trị như Cố Thời Diễn. Gã chọn tôi — người có địa vị chưa vững chắc và mang tiếng là dùng th/ủ đo/ạn bẩn thỉu.

Không ngoài dự đoán, tiệc mới bắt đầu một lát, Chu Thời Dạ đã bưng ly sâm panh tới bắt chuyện. Mỗi câu gã nói nghe qua chẳng khác gì thương nhân bình thường, thậm chí còn thể hiện tầm nhìn vượt trội của một ngôi sao mới trong giới kinh doanh.

Nhưng thực tế, cái bẫy đã được đào sẵn, chỉ chờ tôi nhảy xuống mà thôi.

"Thế nào? Phương tổng." Chu Thời Dạ chạm ly với tôi, khuy măng sét dưới tay áo lóe lên một cách kín đáo. "Có hứng thú hợp tác với Chu mỗ một lần không?"

Tôi mỉm cười, kính lại gã một ly. Chu Thời Dạ là nhân vật nổi tiếng ở thành phố Vân về việc một tay che trời, xoay chuyển càn khôn.

Hệ thống bảo tôi đừng mạo hiểm nữa. Nhưng không vào hang cọp sao bắt được cọp con.

"Được thôi..."

"Phương Hoài!"

Cổ tay tôi bị ai đó từ phía sau nắm ch/ặt, rư/ợu vang trong ly đổ tràn ra đất. Tôi xoay người giữ ch/ặt đế ly, lạnh lùng ngước mắt.

"Phương Hoài, anh không được đồng ý với gã ta."

28

Chữ "Được" đã thốt ra rồi.

Trên thương trường quan trọng nhất là chữ tín, đâu thể tùy tiện lật lọng được. Thế nhưng Cố Thời Diễn cứ cố chấp kéo tôi lại, tuyên bố với Chu Thời Dạ:

"Nếu vụ làm ăn này nhất định phải làm, thì để tôi. Phương Hoài năng lực không đủ, rất dễ đi vào đường cùng."

"..."

Chu Thời Dạ đầy hứng thú đứng xem hai chúng tôi giằng co một hồi, cuối cùng đưa danh thiếp cho Cố Thời Diễn. Gã thực sự ưng Cố Thời Diễn hơn, nếu không phải vì kiêng dè bối cảnh của hắn. Nhưng giờ Cố Thời Diễn đã dám nhận, chứng tỏ hắn tình nguyện cùng hội cùng thuyền.

Chu Thời Dạ hài lòng ôm vai Thẩm Nguyệt Bạch rời khỏi hội trường.

Tôi đuổi theo Cố Thời Diễn, m/ắng lớn: "Mẹ nó cậu có thôi ngay cái trò cư/ớp mối làm ăn của tôi không hả? Cái gì cũng tranh, cậu thấy vui lắm à?"

Cố Thời Diễn đột ngột dừng bước, làm tôi đ/âm sầm vào lưng hắn...

"Đm!"

"Phương Hoài." Cái thân hình g/ầy gò của tôi đột nhiên bị ôm chầm lấy, giữa trời tuyết rơi tỏa ra một hơi ấm bao trùm. "Tôi muốn c/ứu anh, cho tôi một cơ hội có được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm