Tôi cũng không ngờ một tiếng "chồng ơi" lại có uy lực lớn đến thế.

Khiến Lục Tân Nam tận tình chăm sóc tôi suốt nửa tháng trời.

Đến ngày xuất viện, lòng vẫn cứ luyến tiếc khôn nguôi.

"Lục Tân Nam, em muốn ăn lẩu."

Tôi vô thức kéo kéo tay áo chàng trai đứng cạnh.

Mấy ngày nay toàn cháo trắng đạm bạc, miệng đã nhạt đến mức sắp mọc rêu rồi.

Đúng lúc tôi đang tưởng tượng cảnh nồi lẩu cay x/é lưỡi mà ứa nước miếng, hắn đột nhiên vỗ mông tôi một cái, ánh mắt âm u:

"Gọi anh là gì cơ?"

Tôi trợn mắt liếc hai phát, ôm ch/ặt mông, nhanh nhảu đổi giọng:

"Chồng ơi, em muốn ăn lẩu."

Hắn hài lòng hừ một tiếng rồi kéo tôi đi về phía bãi đỗ xe.

Tôi nghiêm túc nghi ngờ Lục Tân Nam có b/ệnh, mà b/ệnh còn nặng lắm!

Suốt ngày bắt tôi gọi chồng, gọi sai là đá/nh mông, haizz, muốn đá/nh thì cứ nói thẳng, cần gì phải viện cớ?

Đáng gh/ét là hắn nắm được điểm yếu của tôi, để khỏi đền bù tiền, tôi đành nhịn, nhịn đến mức hóa thành Ninja rùa rồi!

Lúc này đây, tôi vô cùng muốn quay về nửa tháng trước, đá/nh cho bản thân một trận, rồi cảnh cáo nó tuyệt đối không được đụng vào cái xe nát của Lục Tân Nam.

"Nghĩ gì mà chăm chú thế?"

Lục Tân Nam đột nhiên cúi xuống, khuôn mặt đẹp trai như trúng số đ/ộc đắc phóng to trước mắt tôi, đôi môi mỏng nhạt trông vô cùng quyến rũ.

Tôi cuống quýt nắm ch/ặt vạt áo, không kìm được mà suy nghĩ lung tung, tên này đến gần như vậy, chẳng lẽ muốn hôn tôi à?!

Tôi có nên từ chối hay đẩy hắn ra không?

Tuy trên danh nghĩa hắn là bạn trai tôi, nhưng tôi là trai thẳng mà, trai thẳng sao có thể hôn trai thẳng chứ!

Trong đầu đang đấu tranh tư tưởng, eo tôi bỗng nhiên siết ch/ặt.

Tôi vô thức thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là thắt dây an toàn!

"Nhắm mắt làm gì? Tưởng anh định hôn em à?"

Lục Tân Nam cười mỉm nhìn tôi, như một con cáo già

Bị đoán trúng suy nghĩ, cổ và má tôi đỏ bừng, tôi nuốt nước bọt, lí nhí biện minh:

"Anh tự suy diễn đấy, em chỉ hơi buồn ngủ thôi."

"Được rồi được rồi, là anh suy nghĩ nhiều quá."

Giọng nói lên cao, vô cớ cảm thấy hắn đang rất vui.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm