Thế thân

Chương 07

13/11/2025 18:19

Tống Dực rất tò mò về tôi.

Tôi không kể cho cậu ta nghe chuyện giữa Tống Kỳ và tôi.

Bởi vì cậu ta là ánh trăng sáng của Tống Kỳ, còn tôi chỉ là người thay thế.

Tống Dực rất tốt bụng, cậu ta khuyên tôi đừng vội đuổi theo quá khứ, nói rằng Tống Kỳ lòng dạ sắt đ/á, nếu mối qu/an h/ệ của chúng tôi không thay đổi thì anh ta vẫn sẽ bỏ rơi tôi.

Cậu ta giúp tôi hoàn tất thủ tục nhập học, trước khi rời đi còn nói với tôi rằng Tống Kỳ đã tốn rất nhiều tâm sức để giữ học bạ cho tôi, chắc chắn là hy vọng tôi sau này có thể tự lập.

Nếu tôi muốn có một mối qu/an h/ệ lâu dài với Tống Kỳ, tôi phải tính toán kỹ lưỡng.

Lâu dài…

Năm năm quá dài.

Tôi gọi điện Tống Kỳ không nghe, nhắn tin cũng không trả lời, khung chat trở thành nhật ký cuộc sống một chiều của tôi.

Kỳ nghỉ đông năm nhất, tôi nói với Tống Kỳ rằng tôi không có nơi nào để đi, gửi cho anh ta bức ảnh đ/ốt pháo bông trên ban công ký túc xá.

Kết quả ngày 24 tháng Chạp, Tống Dực đón tôi về nhà cậu ta ăn Tất niên.

Thật là kinh t/ởm. Ánh trăng sáng không hề hay biết, người vợ được chiều chuộng, và đứa trẻ mới biết bò, khung cảnh ấm cúng đến mức khiến ruột gan tôi cuộn trào.

Chắc Tống Kỳ không muốn đối mặt với những thứ này nên mới không về ăn Tết.

Quả nhiên vợ Tống Dực cũng bắt đầu sai khiến tôi.

Khi cô ấy cùng người giúp việc gói bánh trong bếp, tôi ôm đứa bé mềm mại, lóng ngóng lắc cái lục lạc.

Tống Dực sợ tôi buồn chán, lấy cuốn album cũ của hai anh em cho tôi xem.

Tôi thấy Tống Kỳ hồi bé, rồi mẫu giáo, tiểu học, trung học...

Tống Kỳ không phải từ nhỏ đã vô cảm như vậy, anh ta cũng từng ngây thơ, ngọt ngào, h/ồn nhiên đáng yêu.

Từ những bức ảnh, tôi thấy sự lạnh lùng của Tống Kỳ dần thấm vào xươ/ng tủy theo thời gian.

Anh ta dần cao lớn, gương mặt dần lạnh lùng.

Đồng thời, nụ cười của em trai anh ta ngày càng rạng rỡ, và bóng dáng vợ Tống Dực cũng bắt đầu xuất hiện trong những bức ảnh chụp chung của họ.

Tôi đ/au lòng trước tuổi thanh xuân u ám mà mình vô tình thấy được.

Nhưng tôi không nỡ bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào về anh ta.

Lúc ăn cơm, Tống Dực nhận được điện thoại từ nước ngoài của Tống Kỳ.

"Ừ, ừ, đã đón người ta rồi, anh có muốn nói chuyện với cậu ấy không?"

Tôi mong đợi nhìn Tống Dực.

Nhưng chắc Tống Kỳ đã nói không cần ở đầu dây bên kia nên Tống Dực đổi chủ đề nói chuyện về đứa bé.

"Đứa bé à, đứa bé vẫn ổn..."

Tôi thất vọng.

Tống Dực tiếp tục: "Anh có muốn nghe tiếng đứa bé không? Hình như đứa bé biết nói rồi."

Nói xong cậu ta nháy mắt với tôi, bật loa ngoài rồi đưa điện thoại cho tôi.

Tôi nghe Tống Kỳ cười ở đầu dây bên kia: "Không thể nào."

Một lúc sau anh ta lại hỏi: "Em định cho anh nghe cái gì?"

Lại một lúc nữa, Tống Kỳ nói: "Bảo bảo, gọi bác đi..."

Đứa bé ê a nghêu ngao, mút ngón tay của chính mình.

Tôi cầm điện thoại, kìm nén tiếng thở dốc đ/au khổ, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Tống Kỳ phát hiện điều bất thường: "Alo?"

Tôi run giọng nói: "Em nhớ anh quá…"

Tống Kỳ im lặng hồi lâu rồi trả lời: "Học hành chăm chỉ."

Đây là cuộc trò chuyện duy nhất giữa tôi và Tống Kỳ trong nửa năm qua.

Sau đó, hai anh em họ lại trò chuyện thêm.

Tôi sợ nước mắt mình sẽ rơi hết vào bữa cơm Tất niên nhà Tống Dực, nên vùi đầu ăn lấy ăn để.

Đợi Tống Dực cúp máy, tôi vội vàng chào cậu ta và rời đi.

Mấy ngày sau đó, tôi luôn mơ thấy Tống Kỳ đột nhiên xuất hiện trước cửa ký túc xá của tôi.

Nhưng Tống Kỳ không hề đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

SAU KHI PHÂN HÓA THÀNH BETA, TÔI LY HÔN VỚI KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG

9
Sau khi phân hóa lần hai thành beta, tôi đề nghị ly hôn với kẻ thù không đội trời chung đã liên hôn với mình suốt nhiều năm. Kỳ Thành Ngạn hết lần này đến lần khác né tránh, thậm chí rất lâu không trở về căn nhà hai chúng tôi sống chung. Tôi không thể nhịn thêm được nữa. Trong bữa tiệc gia đình, trước mặt tất cả mọi người, tôi lại một lần nữa nhắc tới chuyện này. Nhưng thứ đến trước câu trả lời lại là một cái tát của người mẹ alpha. Bà nói: “Có làm loạn cũng phải nhìn trường hợp. Trước mặt thông gia và bao nhiêu người như thế mà con nói chuyện này, con thấy thích hợp sao?” Cái tát quá mạnh. Trong đầu tôi lập tức vang lên những tiếng ù ù không dứt. Kỳ Thành Ngạn vội đỡ tôi từ phía sau, giúp tôi không ngã ngửa vào đống bánh ngọt hoa mỹ nhưng vô dụng kia. Tôi như bị điện giật, lập tức đẩy anh ra. Động tĩnh bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người, sắc mặt ai nấy đều trở nên khó coi.
ABO
Boys Love
0