Thế thân

Chương 07

13/11/2025 18:19

Tống Dực rất tò mò về tôi.

Tôi không kể cho cậu ta nghe chuyện giữa Tống Kỳ và tôi.

Bởi vì cậu ta là ánh trăng sáng của Tống Kỳ, còn tôi chỉ là người thay thế.

Tống Dực rất tốt bụng, cậu ta khuyên tôi đừng vội đuổi theo quá khứ, nói rằng Tống Kỳ lòng dạ sắt đ/á, nếu mối qu/an h/ệ của chúng tôi không thay đổi thì anh ta vẫn sẽ bỏ rơi tôi.

Cậu ta giúp tôi hoàn tất thủ tục nhập học, trước khi rời đi còn nói với tôi rằng Tống Kỳ đã tốn rất nhiều tâm sức để giữ học bạ cho tôi, chắc chắn là hy vọng tôi sau này có thể tự lập.

Nếu tôi muốn có một mối qu/an h/ệ lâu dài với Tống Kỳ, tôi phải tính toán kỹ lưỡng.

Lâu dài…

Năm năm quá dài.

Tôi gọi điện Tống Kỳ không nghe, nhắn tin cũng không trả lời, khung chat trở thành nhật ký cuộc sống một chiều của tôi.

Kỳ nghỉ đông năm nhất, tôi nói với Tống Kỳ rằng tôi không có nơi nào để đi, gửi cho anh ta bức ảnh đ/ốt pháo bông trên ban công ký túc xá.

Kết quả ngày 24 tháng Chạp, Tống Dực đón tôi về nhà cậu ta ăn Tất niên.

Thật là kinh t/ởm. Ánh trăng sáng không hề hay biết, người vợ được chiều chuộng, và đứa trẻ mới biết bò, khung cảnh ấm cúng đến mức khiến ruột gan tôi cuộn trào.

Chắc Tống Kỳ không muốn đối mặt với những thứ này nên mới không về ăn Tết.

Quả nhiên vợ Tống Dực cũng bắt đầu sai khiến tôi.

Khi cô ấy cùng người giúp việc gói bánh trong bếp, tôi ôm đứa bé mềm mại, lóng ngóng lắc cái lục lạc.

Tống Dực sợ tôi buồn chán, lấy cuốn album cũ của hai anh em cho tôi xem.

Tôi thấy Tống Kỳ hồi bé, rồi mẫu giáo, tiểu học, trung học...

Tống Kỳ không phải từ nhỏ đã vô cảm như vậy, anh ta cũng từng ngây thơ, ngọt ngào, h/ồn nhiên đáng yêu.

Từ những bức ảnh, tôi thấy sự lạnh lùng của Tống Kỳ dần thấm vào xươ/ng tủy theo thời gian.

Anh ta dần cao lớn, gương mặt dần lạnh lùng.

Đồng thời, nụ cười của em trai anh ta ngày càng rạng rỡ, và bóng dáng vợ Tống Dực cũng bắt đầu xuất hiện trong những bức ảnh chụp chung của họ.

Tôi đ/au lòng trước tuổi thanh xuân u ám mà mình vô tình thấy được.

Nhưng tôi không nỡ bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào về anh ta.

Lúc ăn cơm, Tống Dực nhận được điện thoại từ nước ngoài của Tống Kỳ.

"Ừ, ừ, đã đón người ta rồi, anh có muốn nói chuyện với cậu ấy không?"

Tôi mong đợi nhìn Tống Dực.

Nhưng chắc Tống Kỳ đã nói không cần ở đầu dây bên kia nên Tống Dực đổi chủ đề nói chuyện về đứa bé.

"Đứa bé à, đứa bé vẫn ổn..."

Tôi thất vọng.

Tống Dực tiếp tục: "Anh có muốn nghe tiếng đứa bé không? Hình như đứa bé biết nói rồi."

Nói xong cậu ta nháy mắt với tôi, bật loa ngoài rồi đưa điện thoại cho tôi.

Tôi nghe Tống Kỳ cười ở đầu dây bên kia: "Không thể nào."

Một lúc sau anh ta lại hỏi: "Em định cho anh nghe cái gì?"

Lại một lúc nữa, Tống Kỳ nói: "Bảo bảo, gọi bác đi..."

Đứa bé ê a nghêu ngao, mút ngón tay của chính mình.

Tôi cầm điện thoại, kìm nén tiếng thở dốc đ/au khổ, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Tống Kỳ phát hiện điều bất thường: "Alo?"

Tôi run giọng nói: "Em nhớ anh quá…"

Tống Kỳ im lặng hồi lâu rồi trả lời: "Học hành chăm chỉ."

Đây là cuộc trò chuyện duy nhất giữa tôi và Tống Kỳ trong nửa năm qua.

Sau đó, hai anh em họ lại trò chuyện thêm.

Tôi sợ nước mắt mình sẽ rơi hết vào bữa cơm Tất niên nhà Tống Dực, nên vùi đầu ăn lấy ăn để.

Đợi Tống Dực cúp máy, tôi vội vàng chào cậu ta và rời đi.

Mấy ngày sau đó, tôi luôn mơ thấy Tống Kỳ đột nhiên xuất hiện trước cửa ký túc xá của tôi.

Nhưng Tống Kỳ không hề đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0