Ôn Cố

Chương 3

19/08/2026 21:55

Sự tồn tại của tôi chính là để chịu sự chà đạp, hànhz hạz.

Hệ thống nói, để bù đắp cho sai sót của nó, nó sẵn sàng dùng điểm tích lũy giúp tôi phục hồi sức khỏe, hoặc đưa tôi rời khỏi thế giới này.

[Đưa tôi rời đi đi.]

[Ký chủ không định cân nhắc thêm chút sao?]

Hệ thống nói cho tôi biết, cơ thể tôi thuộc về nơi này.

Sau khi tôi thoát ly, thân x/ác trên giường b/ệnh sẽ chỉ còn lại khả năng hô hấp tự chủ, rồi từ từ suy kiệt và ch*t đi.

Nó khuyên tôi nên ở lại thêm một thời gian nữa, nói lời từ biệt đàng hoàng với những người ở đây.

Trong cơn mê man khi hé mở đôi mắt, tôi trông thấy Tiểu Kha đang cầm một ống kim tiêm đứng trước giường b/ệnh của tôi, lén lút tiêm không khí vào ống truyền dịch.

Nó đã nóng lòng không đợi nổi muốn dọn đường cho ba nhỏ mới của mình rồi.

Thôi bỏ đi.

Cứ nhường tất cả bọn họ cho Liễu Th/ù vậy.

Tôi hỏi hệ thống: [Khi nào tôi mới có thể thoát khỏi thế giới này?]

Hệ thống: [Ngay bây giờ.]

7

Linh h/ồn tôi chầm chậm thoát ra khỏi thân x/ác.

Cuối cùng tôi cũng có thể dùng góc độ của một người ngoài cuộc, nhìn "tôi" đang nằm trên giường b/ệnh một cái.

Một Omega nhợt nhạt, mỏng manh và g/ầy gò, quầng mắt thâm đen, đôi môi nứt nẻ, dẫu vậy vẫn có thể nhìn ra nét thanh tú thuở ban đầu, tựa như một nhành mai rừng đang héo úa, hội tụ đủ mọi đặc điểm của một kẻ sinh ra để chịu sự ng/ược đ/ãi .

Tôi ban cho "cậu ấy" và bản thân một sự héo mòn triệt để, hy vọng rằng khi chúng tôi có cơ hội làm lại từ đầu, sẽ có thể bắt gặp mùa xuân.

[Ký chủ, đi thôi.]

[Ừ.]

Ngay sau đó, cơ thể tôi vặn vẹo rồi bị cuốn phăng vào một đường hầm xoắn ốc màu đen sẫm.

Trước khi ý thức vỡ vụn, tôi lờ mờ nhìn thấy khung cảnh cuối cùng.

Thẩm Vân Huy và vị bác sĩ phẫu thuật cho tôi đang đứng ở hành lang bên ngoài cửa phòng, bàn bạc về nơi đến của tuyến thể của tôi.

Ánh đèn ảm đạm hắt lên khiến bóng dáng của họ bị lu mờ, khiến tôi có cảm giác như đang xem một bộ phim tài liệu đen trắng khó mà đồng cảm nổi.

Vị bác sĩ lộ ra vẻ mặt vô cùng khó xử: "Việc lấy tuyến thể ra cũng giống như nhổ bật rễ một cái cây vậy. Cây bị nhổ đi, rễ cũng bị đ/ứt lìa, ngài có lấp nó lại cái hố cũ thì nó cũng vẫn sẽ ch*t khô mà thôi."

Trên mặt Thẩm Vân Huy thoáng hiện lên nét áy náy: "Chuyện này đợi em ấy tỉnh lại rồi hẵng nói..."

Tự dưng tôi lại muốn cười khẩy.

Nhưng những chuyện này đã không còn quan trọng nữa rồi.

Thẩm Vân Huy trong hình ảnh ấy đột nhiên ngước nhìn về phía tôi, dường như có linh cảm mà gọi khẽ một tiếng: "Ôn Cố."

Đi cùng với âm thanh lọt thỏm ấy, mọi thứ trước mắt tôi bỗng chốc tan biến như tro bụi.

Tôi chìm sâu vào màn đêm tăm tối.

8

Không biết đã qua bao lâu, tôi khó nhọc tỉnh lại.

Phát hiện mình đang nằm trong một căn hộ được bài trí đơn giản.

Có một bàn tay đang vắt ngang qua bụng dưới của tôi.

Tôi ngoảnh đầu, gi/ật mình nhận ra nằm ngủ cạnh mình là một người đàn ông không mảnh vải che thân.

Người đàn ông kia vai rộng ngựk nở, nhưng lại có vẻ ngoài lưỡng tính, làn da trắng bóc, lông mi vừa dài vừa rậm, dưới khóe mắt còn điểm một nốt ruồi lệ.

Tôi nhất thời ngây ra một lúc, không tài nào nhớ nổi anh ta là ai.

Người đàn ông tỉnh giấc ngồi dậy dụi mắt, nở nụ cười cực kỳ vô hại với tôi: "Chào buổi sáng."

Tấm chăn trượt khỏi cơ thể anh ta, phơi bày vô số những dấu vết loang lổ khắp người.

Tôi cảm thấy... vô cùng chấn động, lập tức bật dậy như lò xo, co cẳng vọt thẳng vào nhà vệ sinh.

[Hệ thống, thế này là sao...]

Lời mới thốt ra được một nửa, tôi ngẩng đầu lên thì thấy bóng dáng nguyên bản của chính mình trong chiếc gương trên bồn rửa mặt.

Ngũ quan không khác biệt nhiều so với ở thế giới ABO, nhưng vì mất đi ảnh hưởng của giới tính thứ hai, người trong gương giờ đây chỉ là một thanh niên có khuôn mặt khá thanh tú, thân hình không hề mảnh mai, thậm chí làn da còn có chút thô ráp.

Tôi đã nhớ ra tất cả.

Thân phận ở thế giới thực của tôi cũng hơi giống với trong thế giới ABO, là một họa sĩ mồ côi ba mẹ từ sớm.

Tôi mắc phải hội chứng xơ cứng teo cơ.

Khi phát hiện các cơ ngón tay bắt đầu teo tóp r/un r/ẩy, đến cả cây bút cũng cầm không vững, tôi lập tức dốc sạch tiền tiết kiệm bao năm qua để dọn vào ở trong căn nhà mình đã nhắm trúng từ lâu mà vẫn luôn không nỡ m/ua này.

Sau đó là đi du lịch, vung tiền vung tay vung chân thỏa thích.

Trở về viết xong di chúc, tôi mò đến quán bar, bụng bảo dạ bản thân sống đến chừng này tuổi rồi mà còn chưa được khai trai bao giờ, thế là bèn mượn rư/ợu làm càn, tiện tay chộp ngay một gã đàn ông đẹp mã nhất mang về.

Nhưng trên thực tế, tối hôm đó ngoại trừ việc quậy phá đi/ên cuồ/ng, vẽ bậy vẽ bạ lên người anh ta thì tôi chẳng làm nên trò trống gì sất.

Nửa đêm tỉnh rư/ợu, tôi đứng dậy ném lại một chiếc thẻ cho người đang ngủ say như ch*t, coi như phí bồi thường tổn thất tinh thần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Chị Biến Mất

Chương 12
8 năm trước, trên đường về quê cùng bạn trai, chị gái tôi bị tài xế taxi bắt cóc rồi mất tích. Khi báo án, bạn trai chị nói: “Trên đường gặp mưa lớn, xe bị mắc kẹt trong bùn. Tài xế bảo tôi xuống xe cùng anh ta đẩy xe.” “Nhưng vừa xuống xe, anh ta đã đạp ga, chở bạn gái tôi bỏ chạy.” Thế nhưng chiếc taxi mà họ đi lại là xe biển số giả. Hơn nữa, sau khi biến mất trong đêm mưa hôm đó, chiếc xe ấy không bao giờ xuất hiện trên bất kỳ đoạn đường nào có camera giám sát. Cảnh sát khổ công tìm kiếm suốt 8 năm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào về chị tôi. Cho đến cách đây không lâu, tôi và bạn trai của chị đứng bên đoạn đường nơi chị mất tích năm xưa. Khoảnh khắc vị giòn thơm của bánh hồ đào tan đầy trong miệng, tôi đột nhiên nhận ra... Có lẽ chị tôi chưa từng rời khỏi con đường đất lầy lội này.
175
4 Omega xung hỷ Chương 15
6 Nghi ngờ Chương 7
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm