Thịnh Dạ

Chương 12

17/09/2024 15:25

12

Trước đây, ta không thể nào tưởng tượng được mình sẽ có ngày cưới ca ca.

Kể từ ngày ta tỉnh dậy từ giấc mơ dài ấy, ta luôn có những cảm xúc phức tạp đối với ca ca.

Y vẫn đối xử với ta như xưa, nhưng trong sự quan tâm ấy có thêm một phần xa cách cố ý.

Ta biết, đó là vì y sợ sẽ làm tổn thương ta.

Y không nói, ta cũng không nói, hai người cứ thế sống bình lặng bên nhau.

Cho đến một ngày, ca ca làm cho ta một con châu chấu nhỏ màu xanh, y vui vẻ trêu chọc ta như một đứa trẻ, hình ảnh này hòa quyện với hình ảnh ông lão bạc phơ trong giấc mơ.

Già rồi cũng vậy, cũng tốn sức làm ta vui vẻ.

Thì ra, ca ca vẫn luôn là ca ca.

Dù trong mơ hay ngoài đời.

Ta đặt con châu chấu nhỏ vào lòng bàn tay, tò mò hỏi:

“Ca ca, rốt cuộc huynh là ai? Trước khi trở thành ca ca của Triều Triều, huynh là ai?”

Y vỗ nhẹ lên mặt ta, ngồi xuống bên cạnh.

“Triều Triều giờ mới hỏi? Cho dù trước đây ta là ai, giờ chỉ có thể là ca ca của muội.”

Y dừng lại một chút rồi tiếp tục:

“Trước đây, ta chỉ là một đứa trẻ ăn xin trên đường phố. Từ khi có ký ức, a đã không có tên, không biết từ đâu đến và sẽ đi đâu. Có lần, ta tranh giành thức ăn với người khác, không những không giành được mà còn bị đá/nh đến chảy m/áu.”

“Lúc đó, ta nghĩ mình sẽ ch*t như vậy, nhưng may mắn được một cặp vợ chồng tốt bụng c/ứu sống. Sau đó, ta trở thành con trai của họ, rồi trở thành ca ca của Triều Triều”

“Lần đầu tiên gặp muội, ta đã tự nhủ, mình phải luôn bảo vệ muội. Không chỉ vì ân nghĩa, mà còn vì Triều Triều rất đáng yêu.”

Ta cúi đầu, giả vờ chăm chú chơi với con châu chấu nhỏ trong tay.

Nhưng trái tim ta lại đ/ập thình thịch, ta nhớ về kiếp trước với ca ca, cả đời y chưa từng kết hôn, suốt đời chờ đợi bên cạnh muội muội.

Nếu chúng ta chỉ có nhau, tại sao không tiến thêm một bước nữa?

Ta đặt đầu lên vai y, những lời nói lặp đi lặp lại, cuối cùng lại dừng lại ở môi.

Quả thật, ta thiếu can đảm để nói ra điều đó.

Lần đó, ca ca đi xa đến Vân Thành để làm ăn, trước khi đi y đã lải nhải dặn dò ta rất lâu.

Ta chỉ gật đầu cho qua, nói đã biết.

Ai ngờ, y chưa đến Vân Thành đã gặp phải bọn cư/ớp.

Gia nhân truyền tin rằng y bị thương nặng, có lẽ sẽ không về được Kinh đô nữa.

Đó là lần thứ hai trong đời ta trải qua sự lo lắng và tuyệt vọng đến như vậy.

Khi ta gần như sụp đổ, Thịnh dạ hỏi:

“A Triều, muội có muốn gặp ca ca không?”

“Dù sao… có thể là lần cuối cùng.”

Ta khóc lóc nói rằng ta muốn, dù đường xa gian khó, dù không kịp, ta cũng muốn vì ca ca mà không do dự lần này.

Thịnh Dạ cười đi/ên cuồ/ng:

“Có ta ở đây, mãi mãi không bao giờ là không kịp!”

Y nắm lấy cổ tay ta, kéo ta đến một nơi khuất.

Y nói:

“A Triều, ca ca nàng đang đợi nàng ở phía bên kia cánh cửa.”

“Đi đi.”

Ta không nghi ngờ gì, vì sau khi biến thành q/uỷ, Thịnh Dạ thật sự có thể làm nhiều việc mà người thường không thể làm.

Ta gật đầu cảm ơn, đẩy cánh cửa và bước vào.

Ca ca nằm trên giường, mặt không còn sắc hồng, hơi thở nông nhẹ, như thể đã ra đi.

Ta khóc, lao vào lòng y, đá/nh thức y từ giấc mơ.

Y yếu ớt mở mắt, hỏi:

“Triều Triều? Sao lại khóc?”

“Không đúng… ta vẫn đang mơ sao?”

“Triều Triều, ta đã mơ một giấc mơ thật dài, mơ thấy mình làm ca ca của muội suốt đời. Ngay cả trước khi ra đi, ta cũng nghĩ rằng nếu kiếp sau có thể ở bên cạnh Triều Triều thì tốt biết mấy…”

Ta lắc đầu mạnh, ch/ôn mặt vào cổ y, nói:

“Thẩm M/ộ, đừng làm ca ca của muội nữa, chúng ta hãy ở bên nhau…”

Thân hình y bỗng cứng lại, ngạc nhiên nâng mặt ta lên hỏi:

“Triều Triều… muội nói gì?”

Ta rơi nước mắt, lặp lại:

“Ca ca, chúng ta ở bên nhau nhé.”

Sau này ta mới biết, dù ca ca gặp bọn cư/ớp, nhưng vết thương chỉ là ngoài da, không nguy hiểm đến tính mạng.

Hơn nữa, y cũng không sai người về nhà báo tin.

Ta im lặng một lúc, hiểu ra rằng gia nhân có lẽ là do Thịnh Dạ sắp đặt, y đã thay ta đưa ra quyết định, cho ta dũng khí cuối cùng.

Ngày cưới là một ngày đẹp trời, mùa đông đã qua, tháng Ba mang ánh nắng ấm áp.

Những chú sẻ trên mái nhà líu ríu hót không ngừng.

Thịnh Dạ đứng ở góc phòng, ngước nhìn ta với ánh mắt đầy mong đợi.

Ta mỉm cười, y cũng đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.

“A Triều, hôm nay nàng thật xinh đẹp.”

Ta đuổi mọi người ra và bước đến bên y.

Y ngẩng đầu chăm chú nhìn ta, sau một lúc, lông mày liền nhướng lên, cười nói:

“Ta có chút hối h/ận.”

“Hối h/ận chuyện gì?”

“Hối h/ận vì không cưới A Triều về nhà.”

Ta đưa tay vò tóc y.

“Thịnh Dạ, sao chàng lại trêu ta nữa?”

Lúc này, bên ngoài vọng vào tiếng thúc giục của bà mối, cùng lúc đó, cơ thể Thịnh Dạ cũng trở nên trong suốt.

Ta cảm thấy chua xót trong lòng, hỏi:

“Thịnh Dạ, chàng sắp đi rồi phải không?”

Thịnh Dạ gật đầu, tiến một bước, nhón chân nắm lấy cổ tay ta:

“A Triều, mau đi thôi, nếu trễ giờ lành thì không hay đâu!”

Nói rồi, y dùng hết sức đẩy ta ra ngoài, ánh nắng chói chang chiếu vào người khiến ta cảm thấy ngơ ngẩn.

Ta tôi nghe thấy tiếng kêu của bà mối:

“Tiểu thư! Cái khăn của người vẫn chưa đội!”

Ta gật đầu, để cho miếng vải đỏ trùm lên đầu.

Ta không quay lại, không nhìn lại, chỉ kiên định bước về phía người khác dưới sự hỗ trợ của bà mối.

Từ đó, chỉ còn sinh tử, không còn gặp lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0