13

Thoắt cái một tháng đã trôi qua, ta dù có cẩn thận che giấu đến mấy thì vòng eo vẫn cứ ngày một to ra.

​Rốt cuộc không thể trì hoãn thêm được nữa, ta quyết định sẽ dùng kế giả chếc để thoát thân.

Thế là ta tìm đến Lục Khải Phong để xin th/uốc giả chếc.

​Lục Khải Phong nghe xong liền lắc đầu ng/uầy ng/uậy: "Loại dược này tuy có thể tạo ra trạng thái chếc giả, nhưng tổn thương đối với cơ thể là cực lớn. Ngươi bây giờ đang mang th/ai, tuyệt đối không được dùng."

​"Vậy phải làm sao bây giờ?" Ta rầu rĩ.

​Hiện giờ Tạ Dự Yến tuy vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với ta, nhưng hắn nhất quyết không cho ta từ chức, cũng chẳng cho phép ta rời xa hắn nửa bước.

​Lục Khải Phong nhìn ta một hồi lâu đầy ẩn ý, rồi bảo: "Gấp cái gì, biết đâu dăm bữa nửa tháng nữa Tạ Dự Yến lại phái ngươi ra khỏi thành thì sao!"

​Ta bĩu môi chẳng thèm tin: "Hắn mà chịu phái ta đi ra ngoài á? Trừ phi mặt trời mọc đằng Tây!"

​Kết quả là, ngay sáng sớm ngày hôm sau, ta đã nhận được nhiệm vụ từ Tạ Dự Yến.

​Hắn phái ta đi tới tận một trấn nhỏ tận Giang Nam chỉ để... m/ua bánh điểm tâm.

​"Vì có người thích ăn." Tạ Dự Yến thản nhiên buông một câu nhẹ tênh.

Chuyến này đi đi về về cũng phải mất cả tháng trời chứ chẳng đùa!

​Bây giờ lại đang là đầu hè.

​Loại bánh điểm tâm nào mà có thể để tận một tháng mà không hỏng cơ chứ?

​Theo ta thấy, không phải là có người thích ăn đâu, mà là có kẻ có bệ/nh thì có!

​Rõ ràng là rảnh rỗi sinh nông nổi, bày trò hànhz hạz người khác mà!

​Ta liếc xéo Tạ Dự Yến một cái, rồi lại liếc sang Ngọc Trạch công tử đang cúi đầu nhâm nhi trà ở bên cạnh hắn.

​Ta hậm hực nhận nhiệm vụ, thu dọn tay nải rồi lập tức thúc ngựa ra khỏi thành ngay trong đêm.

​Được lắm, có người thích ăn đúng không?

​Ta đây cũng muốn nếm thử xem nó ngon đến mức nào!

​Ta sẽ ăn sạch sành sanh cho bõ tức, một miếng cũng đừng hòng ta mang về cho bọn họ!

14

Đi được mấy ngày, ta cũng dần hạ hỏa, rồi bắt đầu cảm thấy chuyện này có gì đó rất kỳ quặc.

​Làm thế nào mà Lục Khải Phong lại tính chuẩn được việc Tạ Dự Yến sẽ phái ta ra ngoài?

Tạ Dự Yến nếu đã chán gh/ét ta đến thế, trực tiếp cách chức là xong, việc gì phải tốn công tốn sức bày ra cái trò này?

​Lại còn mấy trăm lượng ngân phiếu tự dưng lòi ra trong tay nải nữa.

Chắc chắn là Tạ Dự Yến đã lén nhét vào, chứ ta đi Giang Nam một chuyến thì làm sao tiêu hết ngần ấy tiền?

​Rốt cuộc là hắn có ý gì đây?

​Giữa lúc đầu óc ta còn đang rối như tơ vò, một tin tức kinh thiên động địa từ kinh thành truyền tới!

​Bệ hạ băng hà, các vị hoàng tử tranh giành ngôi báu, kinh thành bùng phát binh biến!

​Binh biến? Tim ta đ/ập thình thịch liên hồi.

Đột nhiên, tất cả mọi chuyện đều trở nên sáng tỏ!

​Lục Khải Phong và Tạ Dự Yến chắc chắn đã sớm liệu trước được điều gì đó!

​Tạ Dự Yến phái ta ra ngoài, nào có phải đi m/ua điểm tâm gì đâu, rõ ràng là hắn muốn lừa ta đi để lánh nạn!

​Ta lập tức ghì cương, quay đầu ngựa, đi/ên cuồ/ng chạy ngược về hướng kinh thành.

Đến khi ta chạy về được kinh thành, binh đ/ao vừa mới bình ổn.

​Trong thành là một mảnh hỗn lo/ạn tan hoang, khắp nơi là những ngôi nhà bị th/iêu rụi và x/á/c lính tử trận nằm la liệt.

Nhìn qua phục sức của những binh lính đã ngã xuống kia, có không ít người là thuộc hạ dưới trướng của Tạ Dự Yến.

​"Trấn Bắc Vương đâu rồi?" Ta túm ch/ặt lấy một tiểu binh trông quen mặt mà hỏi lớn.

​"Vương gia... ngài ấy..."

​Nghe nói đêm qua, để bảo vệ vị Thái tử mất tích vừa trở về, Tạ Dự Yến đã quyết chiến á/c liệt suốt cả đêm với đám phản tặc mưu đồ đoạt vị.

Sau đó, trong lúc bao vây tiêu trừ tàn quân, ngài ấy đã bị kẹt lại giữa biển lửa mênh mông...

​Tiểu binh r/un r/ẩy chỉ tay về phía dãy nhà rộng lớn đã bị th/iêu thành tro bụi ở phía trước:

​"Chính là nơi đó!"

​Trái tim ta thắt lại.

Ta không kịp suy nghĩ gì thêm, đi/ên cuồ/ng lao về phía đó, lao thẳng vào hàng ngũ đang dọn dẹp đống đổ nát.

Rất nhiều th* th/ể đã bị th.iê.u đến mức biến dạng, chẳng thể nhận ra hình th/ù.

​Dưới đống xà nhà sụp đổ, một vật phát ra hàn quang lạnh lẽo thu hút sự chú ý của ta.

Ta nhìn kỹ lại, đó chẳng phải là con d/ao găm mà Tạ Dự Yến luôn mang theo bên mình hay sao!

​Con d/ao găm này chính là món quà sinh nhật ta tặng hắn năm hắn mười tám tuổi.

Đó là số tiền ta đã chắt bóp từ tiền lương suốt nửa năm trời mới chọn được thanh sắc bén nhất trong tiệm binh khí.

Hắn thích nó lắm, lúc nào cũng mang theo bên người, còn nói đùa rằng dù có chếc cũng phải mang nó theo xuống mồ...

​"Tạ Dự Yến!"

​Ta đi/ên cuồ/ng bới tìm giữa đống đổ nát, mười đầu ngón tay bị m/a sát đến mức m/áu tươi đầm đìa.

​"Không được chếc, ta cấm ngươi không được chếc!"

​"Ngươi mà dám chếc, ta sẽ đem cuốn "Nam đức" rá/ch nát kia của ngươi đ/ốt sạch, rồi đi Lệ Xuân Lâu vui vẻ thâu đêm suốt sáng cho xem!"

​"Ngươi mà dám chếc, sau này ta sẽ bảo với đứa nhỏ rằng cha nó là một tên khốn kiếp chuyên đi lừa người!"

​"Ngươi mà dám chếc..."

"Cẩn thận!" — Một tiếng rống lớn vang lên ngay phía sau lưng.

​Một cây đại thụ bị đ/ốt ch/áy đen thui đột nhiên đổ sập về phía ta!

​Trong gang tấc, ta cảm giác mình bị một đôi cánh tay lực lưỡng kéo mạnh vào lòng ng/ực bảo bọc.

Cái cây nọ đổ ầm xuống, chỉ cách chúng ta vỏn vẹn ba tấc.

​"Tạ Dự Yến, ngươi không chếc?"

​Ta nhìn người trước mắt, ngẩn ngơ mất một lúc, sau đó không kìm được mà đỏ bừng hốc mắt.

​Hóa ra trong trận chiến kịch liệt đêm qua, ki/ếm của hắn đã bị ch/ém g/ãy. Trong lúc nguy cấp, hắn chỉ còn cách rút đoản đ/ao ra đ.â.m thẳng vào tim kẻ đ/á/nh lén.

Vì thế, th* th/ể bị gạch đ/á đ/è lên thực chất là tên phản tặc đó.

​Ta thở phào một hơi nhẹ nhõm.

​Thế nhưng Tạ Dự Yến lại ôm ch/ặt lấy ta vào lòng, áp sát bên tai ta trầm giọng nói:

​"Yên tâm, ta không dám ch*t đâu."

​"Ta mà ch*t thật, có kẻ sẽ đ/ốt sạch cuốn "Nam đức" rá/ch nát của ta, rồi chạy đi Lệ Xuân Lâu vui vẻ thâu đêm suốt sáng."

​"Lại còn có người định bảo với đứa nhỏ rằng cha nó là một tên khốn kiếp chuyên đi lừa người nữa chứ..."

​Nói đoạn, hắn khựng lại, đôi mày nhíu ch/ặt:

​"Không đúng, khoan đã, đứa nhỏ ở đâu ra? Sao ta lại đột nhiên trở thành cha rồi?"

​"Ách..."

​"Cái này thì..."

​Cả người ta cứng đờ như khúc gỗ. Vừa định thoát khỏi cái ôm của ai kia để chuồn lẹ, ta đã bị hắn xách cổ áo lôi ngược trở lại.

​"Ngụy Sở Lam, ngươi chạy cái gì? Nói rõ ràng cho ta!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Cùng Phòng Miệng Độc Là Chú Cún Hư Của Tôi

Chương 16
Tôi là người song tính. Sau một lần nữa bị bạn cùng phòng độc miệng mắng cho phát khóc vì bài tập nhóm, tôi tức đến mức cơn nghiện phát tác, phải trốn vào nhà vệ sinh, vén áo lên chụp một tấm ảnh chiếc khuyên xỏ ở rốn. Sau đó gửi cho bạn trai qua mạng: [Cún hư, đeo dây xích vào đi, chủ nhân muốn kiểm tra.] Bên kia trả lời ngay lập tức: [Chủ nhân à... Anh đang ở phòng tự học, tối được không?] Tôi đáp: [Có ngoan không? Ngoan mới có thưởng.] Nửa tiếng sau, tôi thỏa mãn cất điện thoại đi, đẩy cửa bước ra ngoài. Nhưng vừa ngẩng đầu đã đâm sầm vào một lồng ngực nóng bỏng. Cậu học bá cùng phòng, người vừa lạnh mặt sỉ nhục tôi cách đây không lâu, lúc này hai má đỏ bừng. Chiếc sơ mi trước ngực trở nên xộc xệch, cúc áo lộn xộn mở ra. Một sợi dây chuyền bạc rũ xuống từ cổ hắn. Theo phản xạ, tôi đưa tay nắm lấy. Đôi mắt chợt co rút. Sợi dây chuyền này… Sao lại giống hệt vòng cổ chó mà chính tay tôi gửi cho bạn trai qua mạng thế này?!
289
2 Ghen tỵ làm liều Chương 12
8 Tham Lam Chương 12
9 Thi Ghép Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Sự Tương Thích Hoàn Hảo Của Ngài Tiêu

Chương 10
**Sự Tương Thích Hoàn Hảo Của Ngài Tiêu** Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: 【Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!】 【Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!】 Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: «Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc.» Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: «Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi.»
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Chúc Thanh Sơn Chương 17