Nửa tháng sau, Tạ Tồn bảo đã tìm cho tôi một ngôi trường. Hết kỳ nghỉ đông, tôi có thể nhập học.

Tôi ngập ngừng, không biết nên nói gì.

Hắn xoa rối tóc tôi, cười nhạt:

“Được rồi, đừng nhìn tôi bằng cái ánh mắt ướt rượt ấy, gh/ê lắm.”

Trong lòng tôi thầm quyết, nhất định phải đối xử với Tạ Tồn thật tốt.

Tôi siêng năng dọn dẹp nhà cửa sạch bong, nấu ăn mỗi ngày, còn giành cả việc giặt đồ cho hắn.

Lúc đầu, Tạ Tồn im lặng không nói gì.

Sau mấy lần tôi ngủ gà ngủ gật, ngả vào lòng hắn, thì hắn cấm tôi giặt đồ luôn.

Tôi lớn tiếng phàn nàn.

Hắn đ/ộc miệng đáp:

“Thẩm Tiểu Khanh, cậu giặt dở lắm.”

Rõ ràng tôi giặt rất sạch sẽ, còn thơm phức, vậy mà hắn cứ ki/ếm chuyện.

Tôi cau có, chẳng buồn nói.

Một lúc sau, hắn bóc quả quýt đường để trên bếp, đưa cho tôi.

“Ăn đi. Nói gì đó đi chứ.”

Tôi cúi đầu, gỡ từng sợi gân trắng trên múi quýt.

Tạ Tồn thở dài, gi/ật lại, thoăn thoắt bóc sạch rồi nhét lại vào tay tôi.

“Tiểu Khanh, cậu lắm chuyện thật.”

Tôi ấm ức:

“Nhưng mấy cái sợi này đắng lắm.”

Hắn liếc nhìn, bật thốt:

“Do lưỡi cậu quá nhạy.”

Nói xong, mặt hắn bỗng đỏ lựng, như chợt nhận ra điều gì, liền quay đi.

Tôi thì chẳng hiểu gì.

Vì sức khỏe yếu, nửa tháng đó tôi đều ngủ chung giường với Tạ Tồn.

Thỉnh thoảng hắn nhắc tôi b/ệnh khỏi rồi thì xuống giường dưới mà ngủ. Nhưng chỉ cần tôi ho khan vài tiếng, hắn lại mặc kệ, để tôi chui vào chăn hắn.

Dần dần, ngay cả trong vô thức, hắn cũng quen nằm sát mép giường, để lại chỗ cho tôi.

Nhiều đêm nhìn gương mặt hắn khi ngủ, tôi nghĩ thầm: người này thật tốt. Gặp được hắn, quả là may mắn.

Nhưng hễ hắn mở mắt ra, liền nhíu mày quát:

“Thẩm Tiểu Khanh, nếu không ngủ thì đọc thuộc lòng bài thơ kia cho tôi.”

Mà mỗi lần tôi đọc vấp, hắn lại đ/è tôi xuống, đá/nh mông.

Lúc ấy, tôi lại thấy hắn thật đáng gh/ét.

Cứ như vậy, trong sự thay đổi liên tục tốt x/ấu của Tạ Tồn, ngày khai giảng cũng tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19