Ánh mắt Kim Từ nhìn tôi ngày càng dịu dàng. Nếu tôi phát động Dị năng, ánh mắt cô ta thậm chí còn mang theo vài phần tôn sùng và lưu luyến của một đứa con.

Cô ta thậm chí còn lắp bắp xin lỗi tôi, nói rằng lúc đó không nên nghi ngờ tôi bị x/ác sống c.ắ.n - cô ta vẫn còn chút lý trí, biết không nên thừa nhận mình cố tình đẩy tôi, rồi c/ầu x/in tôi tha thứ.

Tôi mỉm cười dịu dàng đầy từ ái, xoa đầu cô ta: "Đứa nhỏ ngốc, mẹ con với nhau thì làm gì có th/ù oán gì qua đêm chứ?"

Kim Từ sà vào lòng tôi, tôi nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng cô ta.

Hệ thống nhìn cặp "mẹ con" hài hòa không cùng huyết thống, cũng chẳng chênh lệch tuổi tác này mà rơi vào trầm tư, thậm chí đã nửa ngày trời nó không thèm hút trà sữa. Cuối cùng, nó trầm mặc và nghiêm túc hút một hơi... trà sữa khoai môn.

29.

Âu Ngạo Thiên và Kim Từ lại cãi nhau.

Tôi vốn chỉ định đứng ngoài xem kịch hay, nào ngờ bỗng nghe thấy Kim Từ gào lên một tiếng: "Tôi không cho phép anh nói mẹ tôi như thế!"

Động tác của tôi khựng lại. Đây là lần đầu tiên cô ta tự mặc định tôi là mẹ mình mà không cần tôi phải phát động Dị năng.

Âu Ngạo Thiên cũng gào lại: "Cô đi/ên rồi à? Thật sự coi cô ta là mẹ sao?!"

Bà dì đứng cạnh đó ngơ ngác: "Mẹ nó? Không phải con bé bảo nó không còn mẹ sao?"

"Người mẹ" là tôi đây thì đang đứng một bên nhâm nhi ly trà sữa mà Diệp Nghênh Xuân đã vất vả tìm nguyên liệu để tự tay nấu cho, lặng lẽ ẩn mình như một vị cao nhân không màng danh lợi.

Cũng chẳng còn cách nào khác, ngày nào cũng nhìn hệ thống uống, tôi thèm c.h.ế.t đi được.

Kim Từ cãi xong thì một mình hậm hực ngồi dỗi, tôi lặng lẽ tiến lại gần, phát động Dị năng.

"Sao anh ấy lại có thể như vậy cơ chứ!" Kim Từ phẫn uất, "Chẳng lẽ có được rồi thì không biết trân trọng nữa sao?!"

Hắn ta trân trọng cô bao giờ đâu... Mà khoan đã, hai người "làm" thật rồi à? Tôi cứ tưởng Âu Ngạo Thiên còn phải giả vờ giữ thân như ngọc thêm một thời gian nữa chứ?

Tôi liếc nhìn ly trà sữa đã nguội lạnh, nghe tiếng hệ thống trong đầu đang rào rào rắc hạt óc ch.ó lên lớp kem mặn, tôi cố kìm nén ý định nổi trận lôi đình mà ôn tồn bảo: "Mẹ đã muốn nói từ lâu rồi, cái gã đàn ông này không đáng tin đâu. Mẹ bảo con này, loại đàn ông thích trêu hoa ghẹo nguyệt, quyến rũ phụ nữ là không thể dây vào được."

Kim Từ rầu rĩ: "Nhưng chỉ có anh ấy mới bảo vệ được chúng ta thôi."

Tôi thở dài thườn thượt, ôm lấy cô ta: "Đứa nhỏ ngốc, con quên gã cha tồi tệ đã bỏ chạy của con rồi sao?" Tôi cười lạnh: "Đàn ông mà đáng tin, thì heo nái cũng biết leo cây!"

Kim Từ nước mắt lưng tròng nhìn tôi: "Nhưng mà, con thực sự rất sợ x/ác sống..."

Cô ta vừa khóc vừa giơ đôi bàn tay lên: "Con gh/ét cảm giác đống bẩn thỉu đó b.ắ.n lên người mình, gh/ét cảm giác phải giẫm lên đống chân tay đ/ứt lìa, con... hầu như đêm nào con cũng gặp á/c mộng..."

Lúc cô hại tôi sao chẳng thấy cô yếu đuối thế này đi?! Hóa ra trong mắt cô, tôi còn chẳng nặng ký bằng một con x/ác sống nữa hả???

Tôi nén cơn gi/ận muốn c.h.ử.i thề, thở dài xoa đầu cô ta. Tôi không nói mấy câu kiểu "cầu người không bằng cầu mình", vì cô ta căn bản không thể tự dựa vào chính mình được. Loại người như cô ta, bản lĩnh có lớn đến đâu cũng giống như đứa trẻ ôm thỏi vàng đi giữa chợ đông, sớm muộn cũng bị người ta xâu x/é.

Cô ta theo đuổi Âu Ngạo Thiên, nói là tìm bạn đời, chẳng thà nói là... đang bù đắp cho tình phụ t.ử còn thiếu sót. Tôi thủ thỉ: "Con có thể vĩnh viễn dựa vào mẹ."

30.

Âu Ngạo Thiên không nhịn nổi nữa. Trong mắt hắn, Kim Từ vốn chỉ là một con ch.ó quẫy đuôi c/ầu x/in lòng thương hại, mặt dày bám lấy hắn, tuy phiền phức nhưng vẫn còn chút giá trị lợi dụng. Thế nhưng gần đây, con ch.ó này bắt đầu biết c.ắ.n người rồi.

Không chỉ biết cắn, mà mở miệng ra là "mẹ tôi bảo", "mẹ tôi nói".

Hoàng Tố Hinh tính là cái thá gì mà đòi làm mẹ cô ta cơ chứ!!!

Thế nhưng, nhìn cảnh Hoàng Tố Hinh ôm lấy Kim Từ, nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng cô ta, hắn bỗng có chút thẫn thờ. Cứ như thể... đang nhìn một người vợ hiền đang an ủi đứa con gái nhỏ vậy. Nhìn lâu, thậm chí trong lòng hắn còn nảy sinh một cảm giác hạnh phúc mơ hồ.

Lúc không ai chú ý, tôi liếc nhìn hắn một cái, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy giễu cợt.

31.

Diệp Nghênh Xuân nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi, "Ý em là, em vừa thôi miên Kim Từ tin rằng em là mẹ cô ta, vừa thôi miên Âu Ngạo Thiên tin rằng em là vợ hắn?"

Tôi nở một nụ cười vô tội. Tinh thần lực của Âu Ngạo Thiên quá mạnh, gần đây tôi mới thu hoạch được một chút thành quả nhỏ nhoi này thôi.

Diệp Nghênh Xuân nhìn chằm chằm tôi, cạn lời.

Gần đây Diệp Nghênh Xuân có ý rèn luyện những người bình thường trong đội, giảm bớt tần suất ra tay của ba Dị năng giả. Đương nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc tôi bận rộn hơn nhiều.

Việc luyện tập cường độ cao khiến thực lực Dị năng của tôi chính thức vượt xa Kim Từ và Âu Ngạo Thiên. Giờ đây, tôi đã có thể gây ảnh hưởng sâu sắc hơn lên bọn họ.

Tôi và Diệp Nghênh Xuân ngồi cạnh nhau, đầu kề đầu, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng lật xem cuốn sách trên tay mỗi người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhà hàng của gia đình chưa bao giờ trả lương cho tôi

Chương 10
Tôi làm bánh tại nhà hàng của gia đình từ thời còn là tập sự. Tám năm sau, khi chuẩn bị thuê một căn bếp nhỏ để nhận đơn hàng riêng, tôi mới phát hiện ra trong hồ sơ ngân hàng chưa từng xuất hiện một khoản lương chính thức nào. Mẹ luôn nhập thu nhập của tôi vào chi tiêu chung của gia đình, còn người thân thì cho rằng ăn ở chính là thù lao. Khi tôi tự khôi phục lại hồ sơ công việc từ sổ đặt hàng, sổ quyết toán hằng ngày và danh sách mua nguyên liệu, rồi tìm thấy một khoản tiết kiệm nhỏ mà mẹ từng đứng tên tôi, tôi mới biết anh trai đã lấy số tiền đó để bù vào chi phí thiết bị nhà hàng mà không hề thông báo. Tôi rời đi không phải nhờ một lần trở mặt hay vận may bất ngờ, mà là thông qua việc làm rõ mức lương tương lai, phương thức hoàn trả số tiền bị chiếm dụng, ngừng làm việc theo ca không lương và bắt đầu nhận đơn hàng từ những khung giờ hạn hẹp tại bếp thuê chung. Nhà hàng vì thế phải rút ngắn thời gian hoạt động, còn mối quan hệ gia đình cũng để lại những vết rạn nứt. Một năm sau, tôi vẫn quay về ăn cơm, đôi khi cũng nhận làm thêm có trả lương, nhưng mọi khoản thu nhập, mọi đầu việc và mọi lời hứa đều do chính tôi quyết định.
0