Tôi chậm chạp ngồi dậy vệ sinh cá nhân, đúng lúc này, tin nhắn của Trần Mặc nhảy lên màn hình.
【Đàn em Thẩm, có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với cậu về Giang Liễm.】
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó, im lặng hồi lâu, trong lòng bỗng thấy phiền muộn lạ kỳ. Một mặt tôi cảm thấy không cần thiết phải để tâm đến Trần Mặc, mặt khác tôi lại thực sự có chút để ý đến quá khứ của họ.
Cuối cùng, sự tò mò đã chiến thắng.
【Nói chuyện ở đâu?】
Sau khi ăn sáng xong, tôi tìm cớ đẩy Giang Liễm đi chỗ khác rồi đến quán cà phê đã hẹn với Trần Mặc. Anh ta ngồi trong góc, ánh mắt sau gọng kính vàng vẫn ôn hòa, hoàn mỹ mà giả tạo.
"Ngại quá, đột nhiên lại hẹn cậu ra đây." Anh ta đẩy một ly latte về phía tôi, "Nghe nói cậu và Giang Liễm ở cùng một phòng, tính khí đại thiếu gia đó của cậu ấy không làm khó cậu chứ?"
Tôi cười như không cười đón lấy ly cà phê nhưng không uống: "Tính anh ấy x/ấu lắm sao? Chắc là tùy người thôi, anh ấy chưa bao giờ nổi nóng với tôi cả. Ngược lại, đôi khi anh ấy còn phải bao dung tính khí của tôi nữa là đằng khác."
Trần Mặc mỉm cười, lời nói mang theo chút dung túng dịu dàng: "Cậu ấy đó à, đối với người mình thích quả thực rất nhẫn nại. Cậu ấy có tính chiếm hữu cao lại cố chấp, hồi Đại học cũng thế, thứ gì đã muốn là sẽ dùng mọi th/ủ đo/ạn để đạt được. Nhưng có được rồi, chẳng bao lâu sau có lẽ cũng chán thôi."
Ngón tay tôi siết ch/ặt lấy thành ly, "Sao anh biết? Trông anh ấy không giống như thân thiết đến mức sẽ tâm sự những chuyện này với anh."
Trần Mặc lắc đầu: "Tôi quen cậu ấy nhiều năm rồi, chứng kiến người bên cạnh cậu ấy đến rồi lại đi. Đàn em Thẩm à, cậu so với những người bạn trước đây của cậu ấy đúng là một kiểu người khác hẳn..."
Nghe những lời đầy gai nhọn này, nụ cười giả tạo trên mặt tôi nhạt đi vài phần: "Nhiều người đến rồi đi như vậy, tôi cũng hơi tò mò, trong số đó không có đàn anh sao?"
Nụ cười trên mặt Trần Mặc hoàn toàn cứng đờ vì bị câu nói này đ.â.m trúng tim đen, "Cái miệng của đàn em đúng là lợi hại thật."
"So với đàn anh thì đúng là múa rìu qua mắt thợ thôi." Tôi không còn tâm trí đâu mà vòng vo với anh ta nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi."
Trần Mặc điều chỉnh lại tư thế ngồi, ánh mắt nhìn tôi mang theo vẻ th/ù địch: "Giang Liễm... có phải đang theo đuổi cậu không?"
Tôi không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta chờ đợi những lời tiếp theo.
"Tôi đoán là đúng rồi." Anh ta thở dài, "Th/ủ đo/ạn theo đuổi của cậu ấy, tôi nắm rõ lắm, nhiệt liệt, trực tiếp, khiến người ta rất khó từ chối. Thế nhưng cậu hiểu về cậu ấy được bao nhiêu? Cậu có biết gia cảnh nhà cậu ấy không? Có biết sau này cậu ấy dự định ra nước ngoài không? Những chuyện này cậu ấy đã từng nhắc với cậu chưa?"
Tôi im lặng, Giang Liễm chưa bao giờ kể với tôi về những chuyện này. Giữa chúng tôi dường như ngoài sự lừa dối trong game, cuộc gặp tình cờ ở lễ hội, sự đối đầu trong ký túc xá và những đụng chạm thân mật kỳ lạ kia ra thì chẳng còn gì khác. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không rõ sự yêu thích anh dành cho tôi bắt ng/uồn từ đâu.
"Cậu ấy chỉ là hứng thú nhất thời thôi." Giọng Trần Mặc mang theo vẻ thương hại đầy chắc chắn, "Đợi đến khi chán rồi, hoặc gặp được người phù hợp với mục tiêu của mình hơn, cậu ấy sẽ rời đi mà không chút do dự. Hồi Đại học, số người bị cậu ấy làm tổn thương không chỉ có một đâu. Ánh mắt cậu ấy nhìn cậu bây giờ cũng chẳng khác gì nhìn những người đó cả."
Tôi bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tận cuống lưỡi, "Vậy đàn anh Trần đây lấy tư cách gì để nói với tôi những lời này? Một kẻ theo đuổi không thành sao?"
Nụ cười của Trần Mặc đóng băng ngay lập tức, "Tôi chỉ là không muốn Giang Liễm làm tổn thương thêm ai nữa thôi."
"Cảm ơn đã nhắc nhở." Tôi đứng dậy, "Tôi và Giang Liễm đã ở bên nhau rồi. Nếu anh ấy dám có lỗi với tôi, tự tôi sẽ xử lý anh ấy, không phiền anh phải bận tâm." Nói xong, tôi quay người bước đi.
Nhưng những lời của Trần Mặc giống như một cái gai, rốt cuộc vẫn đ.â.m sâu vào lòng tôi. Không phải tôi không tin Giang Liễm, chỉ là sự yêu thích của anh ta đối với tôi quả thực đến quá tùy tiện, khiến tôi không cảm thấy chút an toàn nào.
9.
Quay lại ký túc xá, Giang Liễm đã về rồi. Vừa bước vào cửa, anh liền nhận ra cảm xúc của tôi không ổn, "Sao thế?"
"Không có gì." Tôi tránh né ánh mắt anh, đi về phía bàn học của mình.
Trong phòng rơi vào một bầu không khí im lặng kỳ quái. Hồi lâu sau, Giang Liễm bỗng mở lời: "Trần Mặc tìm em à? Anh ta nói gì với em?"
"Chẳng nói gì cả." Tôi cúi đầu lật sách, lòng rối như tơ vò.
"Thẩm Hành." Anh vươn tay nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt mình, "Nói cho anh biết."
Ánh mắt Giang Liễm rất sâu, mang theo sự sắc sảo như muốn nhìn thấu tất cả. Tôi bỗng thấy có chút tủi thân, gạt tay anh ra: "Anh ta nói anh theo đuổi người khác chỉ vì hứng thú nhất thời, hồi Đại học anh từng quen rất nhiều người, chơi chán rồi sẽ đ/á em. Còn nói sau này anh sẽ ra nước ngoài nữa..."
Chưa nói hết câu, Giang Liễm bỗng bật cười. Là kiểu cười vì quá tức gi/ận mà thành, "Anh ta nói với em thế đấy à? Mẹ nó đúng là nói xằng nói bậy! Ông đây từ trước tới nay chỉ yêu mình em."