Buổi tối, chiếc giường ở phòng bên cạnh lại va vào tường "cộp cộp cộp".
Tôi mở mắt nhìn vầng trăng tròn ngoài cửa sổ, nước mắt đ au kh ổ chảy dài.
Mẹ k iếp, đây rốt cuộc là tiểu thuyết ng ược l uyến hay là tiểu thuyết kh iêu d âm vậy!
Các người ngày đêm h ành h ạ, đêm nào cũng ‘v ật l ộn’ nhau, 365 ngày không cho tôi được một ngày nghỉ ngơi à?
Tôi thực sự muốn gửi bài viết "T á/c h ại của việc thức khuya" cho mỗi người đàn ông "một đ êm b ảy l ần", để họ hãy bảo vệ th ận của mình, đồng thời cũng th ương x ót cho những chú chó đ/ộc thân đang m ất ngủ như tôi.
…….
Bị é p đến đường cùng, nửa đêm tôi đội trăng và quầng thâm, ra ngọn đồi phía sau trang viên hóng gió lạnh.
Thế là tôi thấy Quan Hằng và Giang Tinh Tự, hai người ban ngày không hề trò chuyện, đang đứng đối diện nhau ở không xa.
Quan Hằng ở đây thì còn hiểu được, Giang Tinh Tự đến trang viên làm gì vào giờ này?
Họ đứng im lặng ở hai bên, chỉ đứng thôi, không nói gì, trông đã rất đẹp rồi.
Đột nhiên, Quan Hằng tiến lên một bước, Giang Tinh Tự lập tức lùi lại một bước.
Hả? Chuyện gì thế này? Một người chạy, một người đuổi, Giang Tinh Tự dù có mộc cánh cũng không thể chạy thoát sao?
Hai người di chuyển rất nhanh, Giang Tinh Tự quay người chạy như bay, Quan Hằng phía sau đuổi theo sát nút.
Wow, nhào tới! Hôn anh ấy! Đè xuống mà hôn đi!
Trăng, bãi cỏ, lùm cây nhỏ! Kí/ch th/ích thật!
Nhìn thấy hai người đã diễn theo đúng những gì trong đầu tôi, Quan Hằng nhào mạnh Giang Tinh Tự xuống đất...
Wow, hôn đi...
Nhưng biến cố chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Bộ vest của Quan Hằng đột nhiên bị những cơ bắp phình to x/é rá/ch, n/ổ thành từng mảnh. Thân hình anh ấy lớn dần, lớn dần, hóa thành một con sói khổng lồ!
Anh ấy hung hăng giẫm Giang Tinh Tự dưới chân, nhe hàm răng sói sắc nhọn, phát ra một tiếng gầm gừ đầy đe dọa.
Một dây th/ần ki/nh trong đầu tôi đ/ứt phựt, suýt nữa thì hát to: Vì em, anh hóa thân thành người sói. Vì em, anh nhuộm lấy đi/ên cuồ/ng.
Giang Tinh Tự cũng không chịu thua, bàn tay to lớn kẹp ch/ặt cổ con sói, lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn. Một cú lộn người, anh ấy đã đ/è con sói khổng lồ xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn.
Một dây th/ần ki/nh nữa trong đầu tôi lại đ/ứt, đi/ên cuồ/ng tuôn ra hai chữ lớn: "Đậu móa!"
Hai bên ngang tài ngang sức, giằng co không dứt.
Tôi chớp mắt, nhẹ nhàng cúi người rút lui.
Nhưng vừa quay người, tôi đã giẫm phải một cành cây khô.
====================
Chương 2:
"Rắc" một tiếng.
Cả hai cùng lúc nhìn về phía tôi.
Hai suy nghĩ đồng thời vang lên.
Giang Tinh Tự: [Bị phát hiện rồi, có nên nh/ốt em ấy lại không?]
Quan Hằng: [Con thỏ nhỏ gi/ật mình rồi, chậc, thật muốn xem khuôn mặt bị dọa khóc của cô ấy.]
Tôi đứng ch*t trân tại chỗ, nước mắt lưng tròng: "Chào, trăng đêm nay tròn thật ha."
Quan Hằng: "Đêm nay trăng đẹp lắm, cô chủ của tôi."
Giang Tinh Tự: "Đêm nay trăng đẹp lắm, Tiểu Cảnh Vãn."
...
Tôi đã biết mà, trong tiểu thuyết bệ/nh hoạn không những không có người bình thường, thậm chí có thể còn không phải là người!