Thủ phụ tiếp tục bước lại gần: "Nhà họ Trần ngươi, có khả năng mưu phản, chỉ cần như thế là đủ rồi!"

Cha ta vẻ mặt nghiêm túc, Người nhìn chằm chằm Thủ phụ đại nhân, ngược lại bắt đầu cười lạnh: "Nếu hôm nay ta bằng lòng giao binh quyền, các ngươi sẽ cho ta sống sao?"

Thủ phụ lắc đầu: "Không đâu. Ngươi chắc chắn phải c.h.ế.t."

Không ai tự giao d.a.o cho kẻ th/ù. Cũng không ai tin kẻ th/ù thật sự đã giao d/ao.

Cha ta lật tay đưa ki/ếm ngang cổ: "Lý Tự An, ngươi muốn ta c.h.ế.t sao?"

Lý Tự An đã đứng tại chỗ, im lặng rất lâu. Ngài vẻ mặt nhẫn nhịn, bỗng nhiên nhắm mắt lại, hất tung đồ đạc trên bàn xuống đất.

Ngài chống hai tay lên bàn, cúi đầu: "Đủ rồi!"

Nắm đ.ấ.m siết ch/ặt, khớp ngón tay trắng bệch. Cả người run nhẹ, "Đủ rồi, Trẫm đã nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, làm Minh quân, làm hiền thần, đều đã làm đủ rồi. Là Trẫm lừa gạt Nội các, khiến họ thả các ngươi đi, chẳng qua là..." Giọng Ngài nghẹn lại, "Muốn gặp lại, bằng hữu thời niên thiếu."

Lý Tự An ngẩng đầu, nhìn cha ta: "Chẳng qua chỉ là muốn gặp ngươi, muốn cùng ngươi chơi mà thôi."

Giọng Ngài rất nhẹ, nhưng lại khiến cha ta buông ki/ếm xuống.

Mười sáu tuổi rời kinh.

Ba mươi hai tuổi tạo phản.

Đã mười sáu năm trôi qua.

Viết vô số bức thư, gọi hắn đến biên cương chơi. Đều nói không đến được.

Thủ phụ quỳ gối can gián: "Bệ hạ, tâm tính thời thiếu niên, không thể lấy thế làm chủ được!"

Lý Tự An đã sớm lấy lại bình tĩnh: "Thủ phụ đại nhân, Trẫm đã viết chiếu thư thoái vị rồi. Trẫm, không muốn làm Hoàng đế nữa."

Ta nấc lên một tiếng, thê t.h.ả.m nhìn về phía Lý M/ộ Khanh.

Lý M/ộ Khanh vỗ nhẹ lưng ta. Chàng bước lên một bước, cung kính đỡ Thủ phụ dậy: "Thủ phụ đại nhân, sau này để Cô đến cùng Nội các chơi nhé?"

Thủ phụ không còn lời nào để nói, thở dài thật sâu.

Ta sợ Thủ phụ lại nói chuyện g.i.ế.c cha ta, liền vội vàng nói nửa câu còn lại: "Ta bằng lòng gả cho Thái tử, năm vạn binh mã kia xem như là của hồi môn của ta đi."

Thủ phụ nhắm mắt lại. Lời đã nói đến nước này rồi. Vậy thì cứ như vậy đi. Hôm nay cũng là một ngày làm hiền thần ngàn năm của ông ấy mà.

13.

Ban đêm, ta vừa nằm xuống ngủ, Lý M/ộ Khanh lại đến rồi.

Chàng mang vẻ hổ thẹn trên mặt, là đến để xin lỗi.

Ta hỏi: "Thái tử Điện hạ không phải lạ giường sao? Đông cung quá lớn, lạc đường rồi chăng?"

"Ta quay về mới phát hiện, ta không còn lạ giường nữa, bây giờ là lạ người." Lý M/ộ Khanh đứng bên đầu giường, giúp ta đắp chăn cho gọn gàng.

Ta lật mình lại, phá hỏng tác phẩm của chàng.

Lý M/ộ Khanh nghiêng người tựa lại: "Quân Quân, ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi!"

Chàng đưa tay ra. Giữa các ngón tay đeo một tấm thẻ sắt hình dạng kỳ lạ.

Ta lười nhìn: "Ta là đồ ngốc, ta không biết."

Lý M/ộ Khanh cẩn thận nói: "Nàng không phải. Hôm nay nàng còn nói sẵn lòng gả cho ta."

Chàng còn dám nhắc đến chuyện ban ngày, ta lập tức ngồi dậy: "Ban ngày ta là vì đại cục mà suy tính, ngươi tưởng ta vội vã thích ngươi sao? Ta không phải là người à?"

Lý M/ộ Khanh dùng tay vuốt lưng ta: "Ta biết. Đây là lệnh bài quản lý Cấm quân, ta tặng nàng, nàng sẽ không còn lo lắng nữa."

Ta dù vẫn còn đang gi/ận, nhưng vẫn nhận quà rồi. Lệnh bài Hắc Giáp Cấm quân đấy! A! A!

Nếu không phải Lý M/ộ Khanh ở đây, ta nhất định phải ôm lấy nó hôn một cái mới thôi.

Ta giữ vẻ mặt không biểu cảm, ngầm dùng tay sờ chất liệu hoa văn. Là thật này! A! A!

Không phải hàng giả nhé.

Lý M/ộ Khanh kéo ống tay áo ta: "Vậy ta có thể ngủ ở đây không? Ta sẽ không làm gì cả."

Ta dịch vào phía trong giường một chút. Lý M/ộ Khanh vui mừng như một chú ch.ó con.

Ngày hôm sau, ta cầm lệnh bài đến trước mặt cha ta mà khoe: "Nhìn này, đây là cái gì? Lệnh bài Hắc Giáp Vệ, ta chỉ cần ra lệnh một tiếng, có thể xử lý hết Nội các rồi."

Mắt cha ta sáng rực lên. Trong nháy mắt, Người cảm thấy Ngọc tỷ truyền quốc của mình chẳng còn thơm tho gì nữa. Bởi vì chúng ta đều là võ tướng, càng ưa thích Hắc Giáp Vệ hơn.

Phế Đế và tiền Thái tử lại đang đ.á.n.h cờ ở chỗ kia.

Lý Tự An nghe lời chúng ta, Ngài nhíu mày: "Đó là tuyến phòng thủ cuối cùng của hoàng cung mà. Con vì muốn được lên giường, liền tặng cho con bé sao?"

Lý M/ộ Khanh khẽ nhướng mày, tay cầm quân cờ, nhẹ nhàng đặt xuống: "Phụ hoàng, Người nói khó nghe quá. Người còn cho người khác cả Ngọc tỷ truyền quốc kia mà."

Lý Tự An lặng lẽ nói: "Thứ đó vốn chẳng có tác dụng gì nhiều."

Lý M/ộ Khanh không phản bác người: "Phụ hoàng nói chí phải."

14.

Thái hậu đã trở về.

Ta và cha ta bốn mắt nhìn nhau: "Cha, Người nói thử xem, Thái hậu có gh/ét bỏ con không?"

Cha ta trầm ngâm một lát: "Dù gì thì bà ấy cũng không thích ta."

Ta càng thấy lo lắng hơn. Có phải Thái hậu không ưa người cầm đ/ao múa ki/ếm không?

Ta kể với Lý M/ộ Khanh, chàng ngây ngẩn cười, nói tình cảnh của ta và cha ta hoàn toàn khác nhau.

Quả nhiên, Thái hậu gặp chúng ta.

Bà rất thích ta, nắm lấy tay ta, không kìm được mà cảm thán: "Tiểu cô nương xinh đẹp quá!"

Bà gặp cha ta, mặt không biểu cảm: "Ồ, là Trần Tướng quân."

Cha ta cạn lời.

Thái hậu cũng thật là kỳ lạ. Bà chỉ quan tâm, rốt cuộc bây giờ ai là Hoàng đế.

Lý Tự An hỏi: "Mẫu hậu, lời này là ý gì ạ?"

Thái hậu cười cười: "Con không chịu nạp phi tần, bây giờ đổi Hoàng đế rồi, ai gia nhất định phải bắt đầu giục sinh cháu chắt thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm