5.
Đám bình luận dở hơi kia lại m/ắng tôi tơi bời.
【Không phải chứ, sao tên pháo hôi này lại tự coi mình là chính thất, thay Thái t.ử gia tuyên bố chủ quyền thế kia? Tức c.h.ế.t tôi rồi!】
【Thư ký nhỏ đáng thương quá, đứng ngoài cửa đợi hai người họ làm chuyện đó suốt cả buổi chiều, sắp khóc đến nơi rồi... Có ai hiểu thấu nỗi lòng này không?】
【Mọi người đừng gấp, tên pháo hôi này đã mất đi đặc quyền rồi! Đợi đến lúc Thái t.ử gia truy thê, nó sẽ biết tay thôi!!】
Tôi rũ mắt, lười chẳng buồn nhìn. Giữa đường xuống xe, tôi m/ua một miếng dán ức chế.
Chỉ đến muộn có hai mươi phút. Vậy mà đã đụng ngay phải cái người vừa tỉnh dậy, ngay cả giày cũng chẳng thèm xỏ đã giẫm chân trần lên tuyết để đi tìm tôi.
Tôi tháo mũ và khẩu trang ra, nghiêng đầu cười: "Tìm em đấy à? Ông xã."
Tần Tư Yến khựng bước. Vành mắt anh đỏ hoe, bước nhanh tới ôm chầm lấy tôi, "Tại sao điện thoại lại tắt máy? Tại sao không để lại lời nhắn? Tại sao không mang anh theo? Lâm Sơ, em thừa biết rằng..."
Những lời phía sau của anh nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi đều hiểu cả, tôi ôm lại anh, vỗ nhẹ lên lưng. Kỳ mẫn cảm mà, đối với "liều th/uốc" của mình lúc nào chẳng lo sợ mất mát như thế.
Qua đi rồi sẽ ổn thôi.
6.
Ba ngày đó Tần Tư Yến như phát đi/ên, cứ liên tục rót tin tức tố vào tuyến thể của tôi.
Tôi cũng liều mạng giữ cho mình tỉnh táo, kìm nén không để tin tức tố của mình thoát ra ngoài. Nhưng tôi càng như vậy, anh lại càng dùng sức. Anh cố chấp xoay mặt tôi lại từ phía sau mà chất vấn: "Lâm Sơ, tại sao không ngửi thấy tin tức tố của em?"
"Biểu cảm của em là lừa anh, thật ra em chẳng thấy sướng chút nào, một chút cũng không... đúng không?"
"Không, không phải..."
"Em yên tâm, anh sẽ khiến em thấy sướng thì thôi."
Tôi: "?"
Có thể nghe tôi nói một câu được không? Rốt cuộc là đang trừng ph/ạt hay khen thưởng ai thế hả?!
...
Kết thúc ngày thứ tư, tôi nghiến răng, gắng gượng bò dậy để đến phim trường.
Hôm nay là lễ khai máy bộ phim mới, nhưng vừa vào phòng thay đồ, anh Lý – người quản lý của tôi, đã mang vẻ mặt nghiêm trọng chặn tôi lại, "Sau này định thế nào?"
Xem ra anh ấy đã biết tình trạng của tôi rồi. Tôi cũng lười che giấu, thẳng thừng: "Giấu kín, cho đến khi kết thúc hợp đồng." Chỉ có ba tháng thôi mà, chưa lộ bụng đâu.
Anh Lý có chút tức gi/ận, "Tại sao không phá cái t.h.a.i đi rồi trực tiếp chia tay với cậu ta? Sự nghiệp của cậu đang trên đà thăng tiến, cậu cũng hiểu tính nết của Tần Tư Yến mà, biết anh ta gh/ét con hoang và Omega đến nhường nào..."
Hành động lấy quần áo của tôi khựng lại, tất nhiên là tôi biết. Năm Tần Tư Yến mới phân hóa, đứa con riêng mà mẹ kế mang về đã dùng tin tức tố Omega để dẫn dụ anh mất kiểm soát, khiến anh suýt chút nữa đã phạm phải tội cưỡ/ng b/ức.
Kể từ đó, Tần Tư Yến thường xuyên mất kiểm soát trong kỳ mẫn cảm, cực kỳ c/ăm gh/ét tất cả con riêng và Omega trên đời này. Anh dị ứng với tin tức tố Omega, ngửi thấy là sẽ buồn nôn về mặt sinh lý, ngày thường tránh còn chẳng kịp.
Mà giờ đây, tôi lại trở thành một Omega mang trong mình đứa con hoang của anh. Chúng tôi định sẵn là không thể tiếp tục mối qu/an h/ệ này được nữa.
"Cậu có nghĩ đến hậu quả của việc tự ý sinh con không?" Anh Lý gi/ật lấy bộ quần áo trên tay tôi, "Cậu ta có thể một tay nâng cậu lên, thì cũng có thể trực tiếp phong sát cậu."
"Tôi đã xin nghỉ giúp cậu rồi, giờ đến bệ/nh viện, phá cái t.h.a.i đi."
7.
Bên ngoài bệ/nh viện, gió lạnh thổi phù phù. Cả cây khô cằn toàn cành với lá, giờ phủ trắng xóa tuyết tích tụ.
Một nắm tuyết rơi trúng đầu tôi, làm ướt đẫm cả chiếc mũ len. Cảm giác dính dớp nhớp nháp, nhưng tôi chẳng thể tháo mũ ra.
Tôi ngồi thẫn thờ trên băng ghế dài của Khoa Kế hoạch hóa gia đình. Ca phẫu thuật đã được anh Lý hẹn trước, phía trước còn ba người nữa mới đến lượt tôi.
Một cuộc điện thoại từ đầu số Nam Thành chợt gọi đến, tôi đờ đẫn mất vài giây, cuối cùng vẫn nhấn nút nghe.
Tiếng hỏi thăm xã giao của Viện trưởng vang lên đúng như dự đoán. Tâm trạng tôi thực sự không tốt, đối phó vài câu rồi chủ động hỏi thẳng: "Có phải viện đang thiếu tiền không ạ?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó Viện trưởng cười gượng hai tiếng, rồi nhanh chóng đáp lời với vẻ hơi áy náy: "Tiểu Lâm à, con biết đấy, năm nay có hơn mười đứa trẻ vừa thi Đại học xong, cũng giống con năm xưa, đứa nào cũng khao khát được đi học..."
Tôi không hỏi thêm gì nữa, chuyển ngay một triệu tệ vào số thẻ cố định đó.
Năm xưa khi tôi nghèo đến mức không có cơm ăn mà vẫn muốn học diễn xuất, chính Viện trưởng đã tự bỏ tiền túi ra ủng hộ, giúp tôi hoàn thành tâm nguyện. Số tiền này hiện giờ đối với tôi cũng chẳng đáng là bao.
Cúp điện thoại, số thứ tự phía trước chỉ còn lại một người. Nhưng đúng lúc này, Hạ Trì xuất hiện.
Cậu ấy tình cờ đi ngang qua, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Anh Lâm Sơ, anh đến đây đưa Omega của mình đi bỏ t.h.a.i sao?"
Tôi hoảng lo/ạn vò nát tờ phiếu hẹn trong tay. Cảm giác h/oảng s/ợ này chẳng khác nào một người lương thiện lén đi làm chuyện khuất tất, lại bị chính hậu bối kính trọng mình phát hiện ra.
Tôi đã bỏ lỡ ca phẫu thuật đó, rồi bị cậu ấy kéo về văn phòng để ôn lại chuyện cũ.