Sau mấy giây đờ đẫn, mẹ kế lại tức gi/ận t/át tôi một bạt tai.

“Tại sao mày không nói sớm, mày cố ý nhìn em gái mày ch*t đúng không, con đĩ nhỏ như mày quá đ/ộc á/c, tao sẽ gi*t ch*t mày.”

Nói xong, bà ta đi tới túm lấy tóc tôi, tôi nghiêng người tránh né, sau đó tung chân đ/á vào bụng bà ta khiến bà ta ngã lăn quay xuống đất.

“Nếu như tôi nói sớm, mấy người sẽ tin sao?”

“Mày…”

Mẹ kế muốn phản bác, nhưng những lời đó đều nghẹn lại trong cổ họng.

Trong lòng ba chúng tôi đều hiểu rõ, hai người họ đương nhiên sẽ không tin.

Trái lại sẽ còn lớn tiếng mắ/ng ch/ửi tôi là đồ m/ê t/ín d/ị đo/an, sau đó sẽ lấy cớ này đi mách lẻo với bố tôi nói tôi chỉ vì không cho em gái mượn bộ quần áo mà trù ẻo em gái.

Cái trò hề này, hai người họ đã sử dụng quá nhiều lần rồi.

Nếu đã như vậy, tôi cần gì phải rước phiền phức thêm cho mình?

Huống hồ, tôi đã từng nhắc nhở họ, là chính bọn họ tự chuốc vạ vào người.

Diệp Hàm sợ hãi đứng ngơ ngác tại chỗ, đôi môi trắng bệch, cả người r/un r/ẩy không ngừng.

Tôi thầm nghĩ, có lẽ cô ta đang nhớ tới cái đầu lăn lốc của Hồng Nương đây mà.

“Chị, chị, chị ăn nói xằng bậy, chắc chắn là chị đã giở th/ủ đo/ạn gì đó trên bộ váy cưới này, sau đó giả thần giả q/uỷ hù dọa tôi, tôi không mắc lừa chị đâu!”

“Mẹ, chúng ta đi bệ/nh viện, con không tin bệ/nh viện không có cách giúp con.”

Mẹ kế nghe xong câu này dường như cũng tỉnh ra, bà ta còn trừng mắt lạnh lùng nhìn tôi.

“Đúng vậy, chúng ta đi, mẹ sẽ đưa con đi đến bệ/nh viện tốt nhất.”

Ha ha!

Một khi đã như vậy thì tôi cũng không còn gì để nói nữa.

Tôi uể oải tựa người vào đầu giường, kéo lấy tấm chăn lên.

“Đừng trách tôi không nhắc nhở các người, đến bệ/nh viện nếu bị xem là vật thể lạ sẽ bị đưa đi nghiên c/ứu, đến lúc đó sẽ phải chịu tr/a t/ấn gấp đôi.”

Diệp Hàm sợ hãi dừng lại, nhất thời cô ta cũng phân vân, nghiêng đầu nhìn sang mẹ mình.

“Mẹ, việc này…”

“Không sao, mẹ có cách.”

Mẹ kế lo lắng ôm Diệp Hàm trong tay, dìu cô ta đi ra ngoài.

Tôi nhìn cánh cửa phòng bị đ/á sập còn treo lủng lẳng ở đó, trong lòng có cảm giác khó chịu không nói nên lời.

Tôi ôm ch/ặt lấy gấu bông trên đầu giường, vùi đầu vào hõm cổ của gấu bông như thể đang tựa vào trong lòng mẹ.

“Mẹ ơi, mẹ đợi con thêm nhé.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cứu giá thành công

Chương 13
Ta là ám vệ theo hầu bên cạnh Sùng Vương từ nhỏ. Một lần liều mình cứu giá, bị trọng thương, chủ tử hỏi ta muốn phần thưởng gì. “Rời khỏi Sùng Vương phủ, làm một người bình thường, cưới vợ sinh con.” Chủ tử đồng ý. Ngay tối hôm đó, ta thu dọn đồ đạc rời đi. Ai mà ngờ được… Vừa bước ra khỏi cổng Sùng Vương phủ, ta đã bị mấy huynh đệ bên đội ám vệ trùm bao tải bắt cóc. Trong đêm bị ép thay hỉ phục, đưa thẳng lên giường chủ tử. “Không phải muốn cưới vợ sao? Bổn vương chiều theo ý ngươi.” Khăn voan đỏ bị vén lên, trước mắt ta lại là một thân hỉ phục đỏ rực giống hệt ta. “Chỉ là sinh con…” Hắn nhìn ta đầy ẩn ý, khóe môi khẽ cong: “Bổn vương thấy Tiểu Ngũ chắc không có năng lực đó đâu.”
212
3 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm