Chấp Niệm

Chương 25 + 26

23/09/2024 15:06

25

Ba năm trước, khi tôi và Khương Hoán chưa chia tay.

Thật ra lần đầu tiên khiến tôi nghi ngờ Khương Hoán không phải là chuyện ở phòng tập đàn.

Ngày hôm đó là sinh nhật Khương Hoán.

Hôm đó vì có việc nên tôi không thể tới được.

Sau khi gọi điện cho anh ta, tôi nhanh chóng hoàn thành công việc của mình, vì thấy thời gian vẫn còn sớm, tôi đã mang bánh kem tới KTV.

Anh ta không biết tôi lại tới KTV.

Cửa KTV hé mở.

Bên trong đang phát ra những tiếng la hét ồn ào bỗng nhiên trở nên im lặng.

Một người bạn của Khương Hoán lên tiếng: “Hoán ca, không vui à?”

“Không phải vì bạn gái không tới đấy chứ?”

“Nói đi nói lại, Hoán ca, anh thật sự nghiêm túc rồi à? Không phải chúng ta đã cá cược sao?”

“Anh cũng đúng là trâu bò, đến cả lớp trưởng như đóa hoa trên cao vậy mà trong phút chốc cũng dễ dàng bị anh hái xuống.”

Anh ta khẽ cười, trong giọng nói mang theo chút thờ ơ:

“Tôi sẽ vì một người phụ nữ mà cảm thấy không vui sao?”

Tôi đứng ở cửa, không bước vào trong nữa.

Chiếc bánh trên tay bỗng chốc trở nên giống như một trò đùa.

Bất ngờ có ai đó kéo tôi vào phòng bên cạnh.

Mái tóc dài xõa ngang vai, mái ngố đều đặn, lông mi cong vút, chiếc mũi nhỏ nhắn tinh tế cùng lớp trang điểm hoàn hảo, đôi bông tai to sáng bóng càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ.

Hoa khôi của trường.

Hoa khôi Trình Vũ.

Trình Vũ nhét một điếu th/uốc vào miệng, ngồi đối diện nhìn tôi khóc.

Đợi tới khi tôi khóc đủ rồi, cô ấy mới từ trên bàn nhày xuống đi tới trước mặt tôi.

Cô ấy đưa tay bóp nhẹ mặt tôi mà nói:

“Cô gái nhỏ rõ ràng là xinh đẹp thế này, sao mà tiếng khóc lại khó nghe như thế?”

Trình Vũ liếc nhìn chiếc bánh đang trên tay tôi, cô ấy thẳng tay lấy chiếc bánh và ném nó vào thùng rác.

Có lẽ Trình Vũ đã nhận ra vẻ mặt tiếc nuối của tôi.

“Sao? Vẫn không nỡ à? Không ch*t tâm à?”

Tôi không nói gì.

Trình Vũ: “Cậu có tin là anh ta còn tệ hơn nữa không?”

Tôi hơi sững sờ.

Sau đó cô ấy kéo tôi vào một nhóm chat:

“Cậu h/ận tôi cũng được, gh/ét tôi cũng chẳng sao, tối mai bảy giờ, gặp ở phòng tập đàn.”

Trong nhóm chat đó.

Tất cả đều là những cô gái đã từng bị Khương Hoán chơi đùa.

Có đến hàng chục người ở trong đó.

26

Mà vở kịch mà Trình Vũ diễn cho tôi xem ở phòng tập đàn hôm đó.

Đã hoàn toàn giúp tôi hiểu rõ về con người Khương Hoán.

Hóa ra anh ta chỉ là một gã tra nam hễ gặp người phụ nữ nào có chút nhan sắc thì sẽ đều không từ chối.

Sau đó, Trình Vũ nói với tôi rằng thực ra cô ấy chưa hôn Khương Hoán.

Khương Hoán dường như cũng có ý muốn né tránh.

Có lẽ, đối với anh ta, tôi thực sự là người đặc biệt hơn một chút.

Nhưng tôi vẫn không chút do dự mà chọn cách chia tay.

Chó thì rốt cuộc vẫn là chó.

Một lần không ăn vụng thì sẽ không là chó nữa sao?

Vì vậy tôi quyết định chia tay, cũng rời khỏi nhóm chat đó.

Cho đến khi Hà Nguyễn qu/a đ/ời.

Tôi mới biết rằng Khương Hoán, cái tên tra nam khốn kiếp đó vẫn tiếp tục làm khổ những cô gái khao khát một tình yêu chân thành.

Ngày mà Hà Nguyễn nhảy lầu.

Ban đầu các thầy cô của trung tâm nghệ thuật chúng tôi đã đến thăng cô ấy.

Hà Nguyễn thường không giao tiếp với người ở trung tâm, cô ấy chỉ nói chuyện với tôi.

Cô ấy luôn cúi thấp đầu, khi nói chuyện cũng không thích nhìn thẳng vào mắt người khác.

Chỉ khi cô ấy nhảy múa mới có thể nhìn thấy sự tự tin và nét đ/ộc đáo riêng biệt của cô ấy.

Trên cổ tay cô ấy chi chít những vết s/ẹo lớn nhỏ.

Sau này có một lần cả đội tụ tập, cô ấy uống một ít rư/ợu rồi mới nói cho tôi.

Khi cô ấy còn đi học, bố mẹ cô ấy đã ly hôn.

Bố không cần cô ấy, cô ấy sống với mẹ.

Sau này mẹ cô ấy đã mang một người đàn ông về nhà, người đàn ông đó rất hung dữ, hơn nữa hắn ta còn vừa mới ra tù.

Hắn ta lười biếng, chìm đắm trong rư/ợu chè c/ờ b/ạc và những thứ tồi tệ khác.

Vào đêm cô ấy tốt nghiệp.

Cô ấy vốn đã nhận được một cuộc gọi từ chàng trai mà cô ấy thích thầm, người đó đã hẹn gặp mặt để tỏ tình với cô ấy.

Cô ấy đã uốn tóc mặc váy, chuẩn bị thật chỉn chu, ngay khi cô ấy bước ra ngoài cửa.

Bố dượng của cô ấy đã trở về.

Đêm đó, cô ấy không thể thoát khỏi cơn á/c mộng đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0