Gần đây, tựa game Hắc Ngộ Không nổi như cồn khiến tôi cũng muốn chơi thử, nhưng giá thật sự quá đắt, tôi hoàn toàn không m/ua nổi.

Bạn tôi là Lục Linh Châu đã đưa cho tôi một chiếc USB, bảo bên trong chính là trò chơi Hắc Ngộ Không.

Tôi hồ hởi cắm USB vào máy, cài đặt xong thì màn hình hiện lên ba chữ lớn:

‘Hắc Ngộ Không’!

Giữa màn hình là một con lợn rừng đen nhẻm mặc giáp trụ, tay cầm Bồ Cào Cửu Xỉ.

Tôi tức đến mức ném luôn con chuột trong tay.

"Cái quái gì thế này? Bản lậu của cô cũng lố bịch quá rồi đấy!"

Lục Linh Châu vừa cười vừa lẩm bẩm mấy câu khó hiểu, đại loại như bản này hay hơn, Ngộ Không còn ngầu hơn nhiều.

Thấy tôi không mấy hào hứng, cô ta liền đ/ập tay xuống bàn một cái ‘Rầm’: "Tôi cho cô luôn đấy, miễn phí đấy, không chơi à?"

Hai chữ "miễn phí" như có m/a lực, khóa ch/ặt ý thức tôi lại.

Tôi không kìm được mà với tay cầm chuột.

Ba tiếng sau, màn hình dừng lại trước cổng một ngôi chùa.

Ngôi chùa tựa lưng vào núi, ba mặt núi bao quanh, phía sau là vách đ/á dựng đứng. Lầu gác tầng tầng lớp lớp, khung cảnh vô cùng hùng vĩ.

Tòa Phật tháp cao nhất có treo một tấm biển, trên đó viết bốn chữ ‘Đại Thừa Chi Quốc’.

Cánh cổng gỗ đỏ thẫm khảm mặt thú dát vàng từ từ mở ra.

Nhân vật Hắc Ngộ Không tôi điều khiển đứng trước cổng, thân hình đồ sộ bỗng trở nên bé nhỏ như kiến trước cánh cửa khổng lồ.

Không hiểu sao, tim tôi đột nhiên thắt lại.

Tôi cảm thấy bản thân nhỏ bé đến đáng thương, cuộc đời dường như chẳng có chút ý nghĩa nào. Chỉ có sau cánh cổng kia mới tồn tại chân lý mà tôi muốn tìm ki/ếm.

Trên màn hình chậm rãi hiện lên dòng chữ đỏ như m/áu:

‘Phàm những gì có hình tướng, đều là giả dối.

Rời bỏ mọi tướng, ấy mới thấy được chư Phật.’

‘Chào mừng đến Đại Thừa Chi Quốc.’

Tôi vô thức lẩm nhẩm theo vài câu, Vừa đọc xong thì trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác cực kỳ mãnh liệt, hoàn toàn không thể kh/ống ch/ế.

Tôi phải tới Đại Thừa Chi Quốc.

Tôi muốn đi tìm chân lý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
7 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm