Nấu cơm nuôi quỷ

Chương 4

14/12/2023 10:27

Tôi nhanh chóng khép hai mắt lại, bàn tay đang giấu trong chăn không kh/ống ch/ế được mà r/un r/ẩy.

Tiếng bước chân chậm rãi tiến về phía mép giường của tôi.

Giọng nói của mẹ vang lên:

“Tư Tư, con tỉnh rồi sao?”

Giọng điệu này hoàn toàn khác biệt với giọng điệu thường ngày của mẹ.

Bén nhọn và dường như trộn lẫn á/c ý sâu sắc.

Tôi không dám phát ra tiếng, liều mạng cầu nguyện rằng bọn họ sẽ không phát hiện ra tôi đang giả bộ ngủ.

Lưng tôi vốn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh từ lâu.

“Hình như thật sự đã ngủ rồi, Tiểu Cương cũng sẽ có lúc nhìn nhầm.” Bố tôi nói.

Mẹ tôi ừ một tiếng: “Chúng ta đi thôi.”

Tiếng bước chân của bố mẹ dần dần rời xa, theo sau đó là tiếng đóng cửa vang lên.

Tôi hít sâu một hơi, lúc này mới mở mắt.

Cánh cửa kia đã đóng lại, khôi phục trạng thái bị khoá ban đầu.

Tôi bò xuống giường, thật cẩn thận đi đến trước cánh cửa kia.

Tôi thử vặn tay nắm cửa một chút, nhưng cánh cửa bị khóa kín mít, hoàn toàn không thể mở ra.

Như thể tất cả những chuyện tôi vừa thấy khi nãy đều là ảo giác.

Trước cửa phòng có một cái bát rỗng, gạo sống trong đó đã không còn nữa.

Tôi áp tai lên cửa, bên trong cánh cửa chỉ có sự im lặng ch*t chóc.

Duy chỉ có tiếng tim đ/ập của tôi vang lên rõ ràng một cách dị thường.

Tôi chịu đựng sự sợ hãi, bò xuống nhòm vào trong khe cửa.

Bên trong rất tối, ban đầu tôi chẳng thể nhìn thấy gì.

Ngay khi tôi chuẩn bị đứng dậy, một đôi chân chậm rãi xuất hiện ở tầm nhìn của tôi.

Một đôi chân lạnh băng xanh mét, nhuốm đầy tử khí.

Đôi chân ấy cứng đờ bước về phía tôi, cuối cùng dừng ở trước cửa.

Tôi vội vàng che miệng lại, không để bản thân hét lên thành tiếng.

Toàn thân tôi bật dậy, chạy như bay về giường, cả người cuộn tròn ở trong chăn.

Tôi r/un r/ẩy lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Cố Bắc.

"Anh… Anh nói đúng, bố mẹ tôi thật sự đang nuôi q/uỷ! Con q/uỷ mà bọn họ đang nuôi đó có vẻ là anh trai tôi…”

Tôi kể lại chuyện lúc nãy cho Cố Bắc nghe.

Cố Bắc: "Phòng của cô vẫn còn một gian phòng nữa, đây là điển hình của dạng phòng trong phòng. Phòng trong phòng âm khí rất nặng, người thường sống ở trong phòng liên tục sẽ trở nên vô cùng yếu ớt, dễ bị q/uỷ chiếm lấy thân thể.

"Bố mẹ cô có vẻ đã hạ quyết tâm, muốn để linh h/ồn của anh trai cô chiếm đoạt thân thể của cô.

"Q/uỷ h/ồn ch*t oan có oán khí cực lớn, con q/uỷ trong phòng kia đã sớm là á/c q/uỷ rồi.”

"á/c q/uỷ chiếm giữ cơ thể con người, sẽ ăn mòn dần nguyên chủ từ trong ra ngoài không chừa mảnh nào, cuối cùng chỉ còn lại bộ da người.

"Nó sẽ chui vào bộ da người, tiếp tục sống trong bộ da người này.”

Tôi bị Cố Bắc nói cho sợ tới mức lông tơ dựng thẳng.

Cố Bắc ngay sau đó còn nói thêm: "Bố mẹ cô sử dụng thuật nuôi q/uỷ vô cùng cổ xưa, bọn họ làm cơm âm cho anh trai cô ăn mỗi ngày để tăng cường sức mạnh cho linh h/ồn.”

"Nhưng có một điều rất kì lạ, cơm âm sau khi cho q/uỷ ăn, cần phải mang cái bát không đi, nếu không người thực hiện thuật thức không thể rời đi.”

"Cô chắc chắn cái bát không vẫn còn ở đó sao?”

"Tôi khẳng định, cái bát vẫn còn ở đó.” Tôi nói một cách chắc chắn.

Cố Bắc: "Tôi nói thế này cô đừng sợ, bố mẹ cô… Có thể vẫn còn ở trong phòng của cô!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trẫm vẫn an khang

Chương 11
Bệ hạ đăng cơ bốn năm, hậu cung trống rỗng bốn năm. Người đời mắng ta là kẻ gian nịnh họa thế. Đồng là nam tử, ta lại chiếm lấy gối chăn của người, khiến người mất đi lý trí. Triều thần ép người tuyển tú, tông thất ép người lập hậu. Lúc ồn ào dữ dội nhất, ngự sử đập đầu vào điện Kim Loan.裴 Quan Nam vẫn một mực không chịu nhượng bộ. Cho đến ngày ấy, vị lão thần ba triều quỳ dưới chân ta, hỏi một câu: "Đồng là nam tử, đại nhân có thể bên cạnh bệ hạ ba năm, mười năm. Có thể ban cho bệ hạ một vị thái tử chăng?" Ta giãy giụa hỏi: "Là Nguyên Trinh làm sai điều gì sao? Nguyên Trinh tham ô chăng? Hay kết bè phái chăng? Các lão, những năm qua, Nguyên Trinh có từng hại qua ai không?" Ta chưa từng mưu cầu tư lợi, việc trong triều đình một mực không hỏi tới. Những năm qua, việc duy nhất làm quá giới hạn, có lẽ là ở lại bên cạnh 裴 Quan Nam. Ánh tuyết phản chiếu trong đôi mắt đục ngầu của lão. Lão trầm mặc hồi lâu, mới khàn giọng nói: "Ngươi không sai. Nhưng ngươi đứng trước mặt bệ hạ, chính là khiến bệ hạ phạm sai lầm."
Cổ trang
Boys Love
0