"Tôi thấy trên người ông cũng có chút hào quang Phật pháp, trước kia hẳn là người tích đức, nhưng sao giờ lại biến thành thế này?" Kỳ Phàm Âm ngồi xổm trước mặt yêu tăng, chống cằm tò mò hỏi.

"Phật không độ tôi, lẽ nào tôi không thể tự độ lấy mình sao?" Yêu tăng cụp mắt tỏ vẻ tự hào.

"Tự độ thì được, nhưng cần gì phải t/ự s*t! Ông ăn nhiều oan h/ồn dữ tợn như vậy, có đạt được thứ mình muốn không?" Cô gái trẻ nhíu mày không hiểu.

Yêu tăng kh/inh bỉ đáp: "Nếu không có cô phá hoại, lần này tôi ắt thành công."

Cô gái trẻ ngạc nhiên: "Dựa vào con rư/ợu trùng đó ư? Hay ông hiểu lầm gì về nó?"

"Cô biết gì? Đó chính là tiên trùng!" Yêu tăng gi/ận dữ trợn mắt, không cho phép ai báng bổ bảo vật của ông ta.

"Đúng là tiên trùng, nó vốn là thú cưng của một vị tiên nhân thích uống rư/ợu thời cổ đại, được tinh luyện từ tinh hoa của rư/ợu." Kỳ Phàm Âm thấy tôi ngơ ngác, tiếp tục giải thích, "Đem con rư/ợu trùng này bỏ vào nước, khuấy vài vòng là có được thứ rư/ợu ngon gấp trăm lần Mao Đài. Nhưng nó cũng chỉ có tác dụng đó mà thôi!"

Nói xong, Kỳ Phàm Âm không thèm nhìn biểu hiện kinh ngạc, khó tin của yêu tăng.

Cô ấy tự mình ngồi xếp bằng dưới đất, dưới thân nổi lên một pháp trận ánh vàng rực rỡ. Chiếc bầu hồ lô ở eo cô biến khổng lồ bay lên đỉnh đầu, che phủ nửa bầu trời.

Cô gái trẻ liên tục niệm chú vãng sanh, những lá bùa dẫn độ bên tay bay về pháp trận rồi ch/áy thành tro bụi.

Oan h/ồn từ thế giới uất h/ận xếp hàng bước vào hồ lô, đi đến thế giới mới.

Đại Cước luôn miệng giải thích bên tai tôi.

Không biết bao lâu sau, cô gái trẻ đứng dậy hít một hơi thật sâu, toàn thân thư thái.

"Công đức tăng vọt quá, mấy trăm năm rồi chưa từng vui sướng như hôm nay." Cô hào hứng nói, không quan tâm tôi có hiểu hay không.

Ánh mắt yêu tăng nhìn cô ấy đã hoàn toàn thay đổi - kh/iếp s/ợ, khuất phục, khó tin...

"Rốt cuộc cô là ai?"

"Kỳ Phàm Âm từ núi Q/uỷ Phủ!" Cô gái trẻ cười tươi đáp.

Yêu tăng đột nhiên biến sắc, quỳ rạp dưới chân cô, đầu đ/ập xuống đất thình thịch: "C/ầu x/in Sơn Thần khai ngộ cho tiểu tăng, xin được làm chó giữ cổng núi cho người!"

Kỳ Phàm Âm liếc nhìn thế giới oán niệm sắp sụp đổ, túm cổ áo yêu tăng lao ra khỏi trận Âm Dương.

Đại Cước dẫn tôi theo sát phía sau.

Vừa thoát ra ngoài, bức tranh La Hán ngồi thiền kia hóa thành tro tàn tan biến trong không trung.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm