Để đối phó với những nghi phạm cứng miệng, cảnh sát có một con bài mặc cả vô cùng quan trọng: Thời gian.
Trong căn phòng thẩm vấn mờ tối, tôi im lặng nhìn anh ta.
Anh ta bình tĩnh nhìn thẳng vào tôi.
Nửa tiếng sau, anh ta dời mắt đi, giọng nói khàn đặc thốt ra một âm tiết đơn đ/ộc:
“Hơ.
“Đội trưởng Lục, nếu tôi không thể đưa ra bằng chứng chứng minh Lý Nhiễm là hung thủ thì sẽ thế nào?”
“Sẽ ch*t.”
Anh ta im lặng rũ mắt xuống, dường như đang cân nhắc lợi hại.
Anh ta đang cố gắng thuyết phục bản thân chấp nhận sự thật này!
“Hay là chúng ta thử đặt ra một giả thiết nhé?”
“Giả thiết gì?” Anh ta ngơ ngác ngẩng đầu lên.
“Giả thiết hung thủ là Lý Nhiễm, ba năm cấp ba cô ta liên tục bị b/ạo l/ực học đường.
“Cô ta cứ ngỡ tốt nghiệp rồi là có thể thoát khỏi cơn á/c mộng đó nhưng không ngờ một ngày nọ, cô ta lại đụng mặt anh trong câu lạc bộ trường đại học.”
Tôi quan sát nét mặt Trương Lập, anh ta dường như đang hòa mình vào bối cảnh đó.
Tôi tiếp tục: “Sự xuất hiện của anh đã khiến cô ta nhớ lại quá khứ đầy nh/ục nh/ã ấy, nhất là sau khi nhìn thấy anh hẹn hò với bọn họ, thế nên cô ta đã quyết định trả th/ù.”
“Về phần anh, tại sao lại theo đuổi cô ta chứ.” Tôi chế giễu: “Có lẽ là do anh xem cuộc gặp gỡ này như một trò cười rồi kể lại với bọn họ, từ đó lại khơi dậy sở thích bi/ến th/ái của các người.”
“Nhưng anh không ngờ sự việc lại dẫn đến ch*t người, Lý Nhiễm đã phát hiện ra trò đùa á/c ý của các người, kế hoạch gi*t người chính thức được khởi động.
“Lúc này anh mới h/oảng s/ợ nên muốn bỏ trốn.
“Nhưng Lý Nhiễm lại chủ động tìm đến anh, yêu cầu anh hợp tác với cô ta.
“Có lẽ việc xử lý th* th/ể của bọn họ cũng là do anh nhúng tay vào đấy chứ.
“Một mũi tên trúng ba đích, anh vừa có tiền, vừa nổi tiếng.
“Quan trọng nhất là không cần phải làm con chó cún gọi dạ bảo vâng cho bọn họ nữa.”
“Im miệng!
“Tôi không phải là chó!
“Lũ đàn bà đê tiện, bọn họ mới là chó! Là một lũ chó cái đi/ên rồ!”
Trương Lập như rơi vào trạng thái đi/ên lo/ạn, hai mắt đỏ ngầu gào thét.
Tôi biết, thủ thuật thẩm vấn bằng “từ khóa” này đã thành công rồi.
“Anh rất h/ận bọn họ đúng không?” Tôi hạ giọng: “Bọn họ đối xử với anh chẳng khác nào một con chó, cả anh và Lý Nhiễm đều chỉ là món đồ chơi của bọn họ.”
“Chiếc nhẫn trên ngón giữa kia, là để che giấu vết s/ẹo đúng không?
“Trong lúc gi*t một người nào đó trong số bọn họ, anh đã bị cào trúng phải không!”
Tôi từng bước ép sát, mãn nguyện nhìn khuôn mặt kia ngày càng trở nên vặn vẹo.
Cho đến khi....
“Tôi không gi*t người.
“Theo đúng pháp luật, tôi cùng lắm chỉ phạm tội bao che.”
Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm anh ta.
Lớp phòng bị tâm lý của Trương Lập vậy mà lại kiên cố đến thế.
“Vậy tại sao vụ án nào anh cũng luôn là người đầu tiên có mặt tại hiện trường hả?” Tôi không cam tâm, tiếp tục truy vấn.
“Cảnh sát à, tôi là nhà báo đấy, là trung tâm hội tụ mọi tin đồn bát quái, anh nghĩ tôi làm thế nào mà có được vị trí như ngày hôm nay.”
Vẻ mặt cợt nhả của anh ta khiến tôi có cảm giác như mình đang bị anh ta thao túng.
“Theo như lời khai của Lý Nhiễm, cô ta khẳng định “Người dọn dẹp” chính là cô ta, bài viết đó là để tìm ki/ếm sự giúp đỡ từ phía cảnh sát.
“Và người đã gây ra sự hoảng lo/ạn này, chính là anh.
“Cũng theo như cô ta khai báo, việc thiết kế bảy vụ án trong sách, đều có sự tham gia góp ý của anh.
“Vì vậy anh và Lý Nhiễm có cùng mức độ đáng ngờ.
“Hơn nữa dựa trên các tình tiết trong sách, nạn nhân đều là nữ giới, theo phân tích của chúng tôi, hung thủ là một kẻ cực kỳ cẩn trọng và ch/ặt chẽ.”
Tôi nhếch môi: “Xem ra, anh vẫn là người có khả năng là hung thủ cao hơn đấy.”
Cộc cộc cộc....
Khớp ngón trỏ gõ từng nhịp đều đặn lên mặt bàn, chốc lát sau anh ta khẽ lên tiếng:
“Đội trưởng Lục: “Người dọn dẹp” là tôi.
“Đoạn đầu trong giả thiết vừa rồi của anh là chính x/á/c, tôi theo đuổi Lý Nhiễm quả thật chỉ là vì muốn vui đùa.
“Sau khi có người ch*t, ban đầu tôi định bỏ trốn nhưng tôi biết sớm muộn gì cô ta cũng sẽ gi*t tôi.
“Cách tốt nhất chính là tống cổ cô ta vào tù.
“Thế nên tôi mới viết bài báo đó, hy vọng cảnh sát có thể bắt giữ cô ta.”
Nói đến đây, Trương Lập hạ giọng: “Nhưng tôi không ngờ...”
“Không ngờ cô ta lại tha cho anh, hơn nữa còn cho anh một khoản tiền.”
Tôi nói thay anh ta phần còn lại.
“Đúng vậy...” Anh ta hối h/ận nói: “Chỉ cần ngồi tù mười mấy năm là có thể nhận được cả chục triệu, xuất thân của tôi vốn dĩ đã thấp kém, đây là một vụ làm ăn quá hời.”
“Chiếc nhẫn đó là để che đậy vết s/ẹo...” Anh ta tháo nhẫn ra: “Lý Nhiễm đã lấy m/áu của tôi để giá họa cho tôi.”
“Nhưng anh không có bằng chứng.” Tôi nhắc nhở anh ta.
Đôi khi con người ta có thể chứng minh mình đã làm nhưng lại không thể chứng minh mình không làm.
Chuỗi chứng cứ đều hướng về phía Trương Lập, việc anh ta muốn lật lại vụ án này còn khó hơn cả lên trời.
Trương Lập cũng hiểu rõ điều này nên im lặng hồi lâu.
“Đội trưởng Lục, anh không nhận ra bản thân mình vẫn luôn bị Lý Nhiễm dắt mũi sao?
“Bằng chứng ngoại phạm của cô ta rõ ràng có sơ hở.
“Quãng đường hai tiếng đồng hồ, làm sao cô ta có thể xuất hiện giờ quán đồ nướng vào đúng mười hai giờ đêm được chứ.”