Trên bàn ăn, Lục Nghiễn Tu đã lấy lại được lý trí.
Chúng tôi mặc nhiên không nhắc tới chuyện làm đám cưới tối qua.
Tôi vốn không phải người nhiều lời, chỉ lặng lẽ dùng bữa sáng.
"Dọn dẹp đi." Tôi đã nấu ăn, không có lý do gì phải dọn dẹp tiếp.
"Ừ." Lục Nghiễn Tu gật đầu ngoan ngoãn. Không còn trạng thái đối đầu như hôm qua, hắn khá là nghe lời.
Chiều hôm đó, chúng tôi cùng về biệt thự nhà họ Lục.
Tình trạng sức khỏe của ông Lục không mấy khả quan. Dù Lục Nghiễn Tu là người kế thừa tiếp theo của gia tộc, các chú bác vẫn đang rình rập.
Không có cha mẹ đỡ đầu, một khi mất đi sự che chở của ông nội, địa vị của hắn trong gia tộc cũng chẳng yên ổn.
Bữa tiệc tối nay, ông Lục vì sức khỏe không tốt nên vắng mặt.
Mấy vị chú bác còn lại liền buông lỏng kiêng kỵ. Ai nấy đều mỉa mai đả kích, vừa gián tiếp hạ thấp Lục Nghiễn Tu, vừa đ/á/nh phủ đầu tôi.
Không biết Lục Nghiễn Tu là ngốc hay khả năng chịu đựng tốt, suốt buổi hầu như không nói gì.
Chỉ khi họ nhắm vào tôi, hắn mới phản bác vài câu.
Nhưng tôi đâu phải loại dễ b/ắt n/ạt. Tất cả mọi người trong phòng đều bị tôi ch/ửi cho tơi tả, chỉ thiếu đ/á thêm hai phát vào con chó đi ngang qua.
Cuối cùng, bác cả tức gi/ận chỉ tay vào Lục Nghiễn Tu: "Con cưới phải thứ gì vậy? Coi thường bề trên, không biết trời cao đất dày!"
Lục Nghiễn Tu siết ch/ặt nắm đ/ấm, bộ dạng muốn ra tay. Alpha quả thực quá bốc đồng.
Tôi đứng che chắn cho hắn, nói: "Tôi không phải là thứ gì, tôi là người. Nếu bác nhìn không rõ, cháu có thể giới thiệu bác sĩ giỏi. Bác đừng ngại đi khám bệ/nh."
Dường như chưa từng bị chống đối như vậy, bác cả quay sang chỉ thẳng vào mặt tôi: "Hai đứa chúng mày giỏi lắm!"
"Bác cả nổi gi/ận như vậy, không lẽ vì thấy vợ chồng chúng cháu quá hòa thuận, chướng mắt lắm sao?"
Một người khác bên cạnh tiếp lời: "Mày chỉ là Beta mà dám ngạo mạn cái gì?"
Lục Nghiễn Tu im lặng bấy lâu bỗng bùng n/ổ: "Mọi người nghe cho rõ, ý của người tôi yêu chính là ý của tôi. Bình thường tôi không muốn sinh sự, nhưng nếu các vị còn được voi đòi tiên, đừng trách tôi không nể mặt."
Thông tin tố của Alpha đỉnh tỏa ra trong không khí, khiến ngay cả những trưởng bối Alpha cũng bắt đầu đổ gục. Lúc này ưu thế của Beta mới thể hiện rõ - tôi hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Tôi nhìn về phía vị trưởng bối từng kh/inh thường thân phận Beta của tôi. Ông ta đã ngã vật xuống đất, mặt mày tái nhợt.
Ai bảo Beta không tốt? Beta tuyệt cú mèo còn gì.
Bữa tiệc gia tộc không cần tiếp tục nữa. Lục Nghiễn Tu nắm tay tôi rời đi.
Trên đường về, tôi quan sát thần thái của hắn.
Tôi không hề thiệt thòi, tôi đã xả được gi/ận. Nhưng những người trong đó đều là trưởng bối của hắn, liệu hắn có vui khi sự việc ra nông nỗi này?
Âm nhạc trong xe vang lên đoạn cao trào, Lục Nghiễn Tu cũng hát theo.
Ờ thì, hắn đang rất vui.
Đột nhiên hắn quay sang nói với tôi: "Anh biết không? Trên đời này ngoài ông nội, anh là người thứ hai đứng ra bảo vệ tôi như thế."
Tôi không nói gì nhiều, chỉ gật đầu.
Lục Nghiễn Tu lại nghiêm túc nói thêm: "Cảm ơn anh."
"Không cần cảm ơn. Chính em phải phấn đấu, sau này ngồi vững vị trí gia chủ họ Lục, thì sẽ không ai dám b/ắt n/ạt chúng ta nữa."
"Ừ, anh yên tâm."
"Đừng lo, tôi sẽ giúp em."
Tôi sẽ thực hiện lời hứa ban đầu. Phần sau tôi xin giấu kín trong lòng.