Họ bị bắt trước tôi nửa tháng nên biết nhiều thứ hơn tôi.
Đây là trái đất, nhưng cũng không hoàn toàn là trái đất nữa.
Trái đất hiện nay đã sớm bị tộc côn trùng ngoài hành tinh chiếm đóng.
Nhân loại từng là chủ nhân hành tinh giờ chỉ còn lác đác vài người, gần như tuyệt chủng, được Liên bang xếp vào danh sách các loài động vật cần được bảo tồn cấp một.
Đồng thời, chúng tôi cũng là "báu vật" của tộc côn trùng, những chủ nhân mới của trái đất.
Tổng số lượng nhân loại đang được nuôi nh/ốt không quá 100 cá thể, và đang được bảo vệ bằng những nỗ lực ở cấp độ quốc gia.
Thấy tôi vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình, bạn học cá biệt cười bảo: "Những đãi ngộ mà quốc bảo gấu trúc trước đây được hưởng thụ, chúng ta cũng được đối xử y hệt như vậy."
Dưới một loài, trên vạn loài.
Lớp phó học tập cũng an ủi tôi: "Đừng sợ, giờ chúng ta an toàn lắm. Chúng sẽ không làm hại chúng ta đâu. May mà cậu đến rồi, mọi người lo cho cậu muốn ch*t."
Trong thời gian chung sống, họ đã có thể nghe hiểu một cách cơ bản và đoán được một số ý đồ của những kẻ thống trị tộc côn trùng.
Chính nhờ sự thông minh được thể hiện qua những lần suy đoán đó, họ đã nhận được sự quan tâm chưa từng có từ phía tộc côn trùng.
Một vòng tuần hoàn tích cực, sự chăm sóc và cưng chiều không ngừng nghỉ khiến ai nấy đều có ảo giác rằng mình đang là hoàng tử, công chúa.
lớp phó học tập nói: “Dựa trên việc suy đoán những ký tự mà chúng khắc lên đồ vật của chúng ta, cùng với mức độ kích động của tộc côn trùng, tớ đoán tổng số lượng nhân loại hiện tại còn ít hơn cả số lượng gấu trúc ngày xưa.”
“Chúng tớ đang cá cược, Lý Kiến Khang khăng khăng là 3000, lớp trưởng bảo là 1000, hoa khôi cho rằng là 800, Ba Ba, cậu cược bao nhiêu?”
Bao nhiêu ư?
Tôi bảo không biết.
Tôi quay đầu nhìn về phía phòng giám sát phía sau, con côn trùng từng đưa tôi vào đây đang đeo găng tay vệ sinh, nó đang dọn dẹp và thỉnh thoảng lại lén nhìn tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt cảm nhận được một loại cảm xúc phức tạp trong đôi mắt của nó, dường như là... Lo lắng.
Lo lắng cho sự an nguy của loài người đang đứng bên bờ vực tuyệt chủng sao?
Nực cười thật, nhân loại với tư cách là những hóa thạch sống cổ xưa, dựa vào khả năng thích nghi mạnh mẽ đã sống trên trái đất 5 triệu năm.
Nhân loại đã tiêu diệt gần 85% động vật có vú hoang dã trên trái đất, tiêu thụ gần một nửa tài nguyên thực vật, từng một thời là chủ nhân của hành tinh.
Để rồi sau một thiên niên kỷ, trực tiếp trở thành loài có nguy cơ tuyệt chủng.
Khoan đã, loài có nguy cơ tuyệt chủng!
Tôi bỗng nhớ đến mấy người có khuôn mặt không cân đối khi mới đến căn cứ.
Trước đây ở Úc từng có một vụ án chấn động toàn cầu về bi kịch cận huyết trong gia đình, thể hiện trên cơ thể con cái họ là những vấn đề sức khỏe nghiêm trọng: Có đứa mặt mày biến dạng, có đứa thị lực yếu, thậm chí có đứa không thể nói chuyện.
Chẳng lẽ những nhân loại ở căn cứ đó cũng là...
Một ý nghĩ đ/áng s/ợ nảy ra.
Lúc này, các bạn học bên cạnh vẫn đang bàn tán hớn hở.
Bạn học cá biệt: “Ha ha, sướng quá! Bao ăn, bao ở, còn có người giúp tắm rửa. Bò bít tết, tôm hùm, bánh kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được.”
Lớp trưởng: "Máy điều hòa, bể bơi, nhiệt độ phòng duy trì 26 độ. Đúng là đỉnh cao."
Hoa khôi: "Hu hu... Sao họ cứ nhìn tớ mãi thế? Chẳng lẽ... Họ thích tớ đến vậy sao?"
Chỉ có tôi là sởn da gà, cổ họng khô khốc.
Các cậu ơi… Các cậu quên mất rồi sao?
Là một loài có nguy cơ tuyệt chủng, ngoài việc được chăm sóc, yêu quý và nâng niu ra… Còn phải sinh sản không ngừng để duy trì nòi giống nữa.
Chúng tôi hiện tại có tổng cộng 8 người, đều cùng trên một chuyến xe, cùng 2 phòng ký túc xá, ngày thường chơi với nhau cũng rất thân.
Có lớp trưởng, bạn học cá biệt, lớp phó thể dục và cậu bạn đeo kính tên Hoàng Thế Phong là nam.
Còn tôi, hoa khôi, lớp phó học tập và cô bạn cùng phòng hướng nội tên Trương Quyên Quyên là nữ.
Vừa vặn 4 nam và 4 nữ.
Lúc này, cổ tay và cổ chúng tôi đều đeo một thứ giống như vòng cổ, của nữ là màu bạc, của nam là màu vàng, chắc là để phân biệt giới tính.
Các ký hiệu tượng hình trên vòng cổ trông có vẻ như là số hiệu.
Nếu tôi đoán không lầm, số hiệu của tôi là 8.
Những con côn trùng này vẫn luôn gọi tôi là số 8.
“Bát Bát”, trùng hợp thay lại giống với biệt danh “Ba Ba” của tôi.
Nghe xong suy đoán đ/áng s/ợ của tôi, người phản ứng mạnh nhất là Hoàng Thế Phong, mặt cậu ấy đỏ bừng, miệng hơi mở ra.
Hoa khôi x/ấu hổ trợn mắt: "Nhìn gì mà nhìn."
Cô ấy tiện tay vén mái tóc xoăn xinh đẹp ra sau tai: "Chắc không đến mức đó đâu nhỉ."
Lớp trưởng và lớp phó học tập đều im lặng một lúc.
"Chắc là không đâu... Hoặc ít nhất sẽ không nhanh như vậy."
"Chúng ta phải tìm cơ hội trốn thoát nhanh thôi."
Mọi người nhìn xung quanh, hệ thống giám sát 360 độ toàn diện gần như phơi bày mọi thứ trước tầm nhìn của các bảo mẫu côn trùng.
Đôi mắt đầy tập trung của chúng đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Lần này, ngay cả bạn học cá biệt cũng rùng mình: "Không đâu... Tớ vẫn còn là trai tân đấy."
Cô bạn cùng phòng Trương Quyên Quyên sắp khóc đến nơi: "Làm sao bây giờ, Ba Ba?"
Mắt của loài côn trùng thông thường có hàng vạn đơn vị, mỗi lỗ nhỏ trên mắt đều giống như một con mắt nhỏ.
Những con mắt nhỏ này có thể bắt trọn mọi hành động và thay đổi tinh vi, sau đó truyền qua dây th/ần ki/nh thị giác đến n/ão bộ.
Đồng nghĩa với việc, mọi hành động và biểu cảm của con người trong mắt chúng đều là những thước phim quay chậm vô hạn.
Vì vậy, khi Trương Quyên Quyên vừa khóc, bảo mẫu côn trùng của cô ấy đã hành động, tôi lập tức lên tiếng: "Đừng khóc nữa, cười lên đi."
Trương Quyên Quyên bĩu môi, lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười: "Sao vậy?"
"Chúng không hiểu lời chúng ta nói, nhưng có thể phán đoán trạng thái của chúng ta qua biểu cảm. Nếu cậu cứ khóc, có lẽ chúng sẽ cho rằng bọn tớ đang tấn công cậu... Hãy nghĩ đến cách mà chúng ta tách lũ chuột bạch trong phòng thí nghiệm ra khi chúng đá/nh nhau đi."
Mọi người đều im lặng.
Đúng lúc này, tôi phát hiện số lượng côn trùng bên ngoài phòng thí nghiệm nhiều hơn dự kiến rất nhiều.
Không biết chúng đến từ bao giờ, quá đông.
Thông qua kinh nghiệm điều trị ở ngoài trời và phòng y tế, tôi phát hiện tộc côn trùng phân biệt thân phận qua sợi dây đeo trên cổ.
Những con bình thường thì đeo vòng cổ làm bằng đ/á hoặc hạt cây.
Bác sĩ thì đeo một loại đ/á quý trông như pha lê ở trái đất.
Còn những thủ lĩnh có cấp bậc nhất định thì đeo vòng cổ bằng vàng, thứ mà vũ trụ mang đến trái đất trong các vụ n/ổ siêu tân tinh.
Hạt vòng càng lớn, cấp bậc càng cao.
Lúc này, bên ngoài phòng quan sát có một thủ lĩnh côn trùng đeo sợi dây chuyền vàng rất to.
Sợi râu trên đầu nó khẽ rung động.
Râu của loài côn trùng chính là sản phẩm từ sự biến hóa của những chiếc chân, là cơ quan cảm giác quan trọng nhất.
Có loại phân biệt được mùi vị thức ăn, có loại dò tìm âm thanh, có loại cảm nhận mùi hương.
Lúc này, râu của thủ lĩnh côn trùng đang không ngừng rung lắc.
Bây giờ tôi mới phát hiện, trong tình cảnh này, hoa khôi vẫn còn dùng nước hoa, mái tóc cũng được chải chuốt kỹ lưỡng.
Khi tôi ngạc nhiên nhìn cô ấy, cô ấy nhún vai: "Con gái lúc nào cũng phải chỉn chu mà, đúng không? Lọ nước hoa cuối cùng đấy, hết rồi."
Lọ cuối cùng, đủ để thu hút thủ lĩnh côn trùng.
Giây tiếp theo, tên thủ lĩnh kia giơ một cái xúc tu chỉ về phía hoa khôi.
Sau đó, một bảo mẫu côn trùng đi vào, cẩn thận bế hoa khôi ra ngoài.
Thủ lĩnh côn trùng gật đầu hài lòng, rồi lại nhìn những người còn lại trong chúng tôi.