Bạn cùng phòng muốn làm vợ tôi

Chương 14

02/05/2025 21:03

Hôm đó, khi đi ngang cổng trường, tôi thấy Diêm Bùi Dã đang đi cùng một chàng trai khác.

Nhìn kỹ thì... hình như tôi đã gặp cậu ta đâu đó rồi?

Cậu ấy không phải là Chu Nham, bạn cùng lớp hồi cấp ba của tôi sao?

Tôi nhớ hồi đó Chu Nham rất tốt với tôi, lần nào cũng ra tay bảo vệ. Nhờ có cậu ấy mà mấy đứa hay b/ắt n/ạt tôi cũng chẳng dám ho he nữa.

Vì vậy sau khi cùng đậu vào đại học này, chúng tôi vẫn giữ liên lạc và thường xuyên rủ nhau đi chơi.

Diêm Bùi Dã đang cúi đầu nói gì đó với ánh mắt nhuốm màu tươi vui. Chu Nham thì cười phá lên.

Bất chợt tôi nhớ đến những lần Diêm Bùi Dã từng xuất hiện trước cửa lớp hồi năm ba, tay xách nách mang đủ thứ quà cáp và đồ ăn vặt cho Chu Nham.

Tôi hít một hơi thật sâu...

...Hóa ra người thẳng mà hắn thầm thương tr/ộm nhớ bấy lâu chính là Chu Nham!

Trái tim như bị mũi kim nung đỏ xiên thẳng qua, cơn đ/au nhói lan tỏa khắp cơ thể. Tôi vội vã quay đầu bỏ đi.

"Chuyện này liên quan gì đến mình chứ? Hắn thích ai là quyền của hắn..."

Nhưng càng nghĩ càng thấy buốt, trong lòng chua xót khó tả.

Tôi đang gh/en à?

Bỗng nhớ đến câu nói quen thuộc: Gh/en tức là yêu!

Tôi đã phải lòng Diêm Bùi Dã rồi sao?

Chẳng lẽ tôi thật sự cong rồi?

Thất thần trở về ký túc xá, tôi nằm vật ra giường. Sau khi từ chối Diêm Bùi Dã, hắn đã buông bỏ tôi để tiếp tục theo đuổi Chu Nham - mối tình đầu đơn phương bấy lâu.

Cũng phải thôi...

Chu Nham mới là chân ái của hắn, người hắn đã thầm thương suốt bao năm. Tình cảm hắn dành cho cậu ấy chắc chắn sâu đậm hơn tôi gấp bội.

Sáng hôm sau.

Ngư Bạch nghe tin tôi yêu Diêm Bùi Dã liền reo lên: "Thằng nhóc này cuối cùng cũng giác ngộ rồi! Sao không quay lại với hắn ngay đi?"

Tôi lắc đầu: "Vô ích thôi. Hắn đã có người để đặt cả trái tim rồi, tình cảm với tui chỉ là nhất thời. Mấy hôm nay hắn chẳng thèm nhìn mặt tui nữa."

Ngư Bạch thở dài: "Vậy giờ cậu tính sao?"

"Chẳng biết nữa."

"Khối đ/á vừa biết yêu đã vỡ tan tành... Thôi ki/ếm gã đàn ông khác đi."

Tôi lại lắc đầu. Đàn ông nào sánh được nhan sắc của Diêm Bùi Dã? Có ai từng đối xử với tôi tốt như hắn?

Ngư Bạch kéo tôi đi nhậu để giải sầu, nào ngờ hắn dẫn tôi vào... gay bar.

Hắn vỗ ng/ực tuyên bố: "Cách chữa lành tốt nhất cho thất tình là lao vào cuộc tình mới!"

Nói rồi hắn dắt bạn trai "tiểu khuyển" đi chỗ khác tâm tình. Hai người mới làm lành đang mặn nồng như lửa.

Còn tôi ngồi uống hết ly này đến ly khác, từ chối cả đống top và công đến làm quen.

Tôi chẳng hứng thú với bất kỳ ai. Có lẽ trái tim này chỉ cong lại vì mỗi Diêm Bùi Dã.

Nửa đêm về ký túc, bụng đ/au quặn từng cơn. Không biết do rư/ợu hay u uất lâu ngày, tôi phải nhờ bạn phòng gọi cấp c/ứu.

Bác sĩ chẩn đoán viêm dạ dày cấp. Lơ mơ trong cơn sốt, tôi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ vòng tay ai đó.

Tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường bệ/nh. Y tá kể: "Đêm qua có anh chàng đẹp trai mặc nguyên bộ đồ ngủ chạy đến, dép đ/ứt quai mà vẫn ôm cậu suốt đêm. Vừa rồi mới đi về."

Không cần hỏi, tôi biết ngay đó là Diêm Bùi Dã.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời sấm của ta chính là Thiên Mệnh.

Chương 6
Tôi có một cái miệng chim quạ - lời nguyền độc địa. Năm tám tuổi, bọn buôn người đánh gãy chân phải của tôi, tôi trừng mắt nhìn thẳng vào hắn: "Mày khiến tao què, tao khiến mày khuyết!" Ngay giây tiếp theo, ống thép từ chiếc xe tải lật nghiêng đâm xuyên thẳng đôi chân hắn. Mười hai tuổi, nhân viên viện bảo trợ cướp chiếc áo bông của tôi, tôi lạnh lùng buông lời: "Mày cướp hơi ấm của tao, tao tặng mày giá băng. Không sống qua đêm nay, băng giá sẽ là quan tài của mày!" Tối hôm đó, bà ta say rượu ngã trong kho lạnh, đông cứng thành tượng băng. Cho đến khi gia tộc Thần - nhà giàu nhất thành phố nhận tôi về. Tôi biết mình là quái vật, từ đó khép miệng làm kẻ câm. Nhưng chỉ về nhà được ba tháng. Trong tiệc sinh nhật anh trai, Thần Dao - đứa con nuôi bỗng lao tới nắm chặt tay tôi. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bụi hoa hồng gai góc, thét lên thảm thiết. Mẹ nghe tiếng hét chạy như bay tới nơi, nhìn thấy những vệt máu chi chít trên tay Thần Dao, lập tức tát tôi một cái. "Dao Dao bị rối loạn đông máu nghiêm trọng! Dù con có ghen tị đến mấy cũng không được giết nó!" Cha bước theo sau, mắt đỏ ngầu chỉ thẳng vào mặt tôi. "Chúng ta đã cố gắng bù đắp cho con, đó là cách con báo đáp gia đình sao? Ra sân quỳ! Bao giờ biết lỗi mới được đứng lên!" Tôi nghiến chặt hàm răng. Tốt lắm! Đã muốn tôi mở miệng nói, tôi sẽ chiều lòng các người! Tôi dán mắt vào đôi mắt Thần Dao, phát âm rõ ràng từng chữ...
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0