Bùa đoạt mạng

Chương 13

25/06/2024 18:00

Sau khi thông báo quyết định bổ nhiệm nhân sự, sếp đến gặp một mình tôi và yêu cầu buổi chiều tôi đến phòng nhân sự để ký hợp đồng lao động thay thế.

Vì đã được thăng chức nên lương và chế độ phúc lợi cũng tự nhiên tăng lên.

Lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ cười ha ha gật đầu và nói lời cảm ơn với sếp.

Phải đến khi ký lại hợp đồng tôi mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Trước khi thăng chức, lương tháng của tôi chỉ khoảng 5.000 tệ, tính cả tiền thưởng hiệu suất cũng chỉ hơn 6.000 tệ.

Nhưng lần này sếp chỉ vung bút một cái liền tăng lương cho tôi lên tận 10.000 tệ.

Số tiền tăng thêm đúng bằng số tiền tôi vừa xử lý lúc sáng!

Cái quái gì vậy…

Lúc đó tôi đổ mồ hôi hột, trong lòng có một sự thôi thúc muốn chạy ra ngoài tìm sếp xin từ chức.

Nhưng sau bao đắn đo, tôi vẫn cắn răng ký tên vào hợp đồng lao động.

Từ chức rồi tôi biết phải ăn gì, mặc cái gì, chuẩn bị cho đám cưới với Tiểu Văn thế nào?

Đến bây giờ tôi mới phát hiện ra rằng trên đời này có một số “của cải bất minh”, cho dù bản thân có muốn đẩy nó ra cũng không thể trốn tránh được.

Lòng tôi càng nặng trĩu hơn. Tôi rời công ty vào buổi chiều và cố gắng liên lạc lại với Vương Cường để hỏi xem hắn ta có giải pháp nào khác không.

Nhưng điện thoại không liên lạc được, thằng cha này đã chặn tôi rồi.

Tôi tức đến nỗi buột mồm ch/ửi ầm lên, nhịn không được muốn đến nhà tìm hắn ta. Nhưng nghĩ đi rồi lại nghĩ lại, cho dù tôi có tìm được Vương Cường thì sẽ thế nào? Cuối cùng chỉ có thể trách bản thân mình quá tham lam.

Vừa nghĩ đến đây, tôi càng thêm suy sụp, ngồi ở lề đường một lúc lâu, không biết phải làm gì tiếp theo…

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Tiểu Văn.

Trong điện thoại, giọng điệu của cô ấy rất thần bí, yêu cầu tôi nhanh chóng về nhà, đồng thời còn nói có chuyện rất quan trọng muốn bàn với tôi.

Tôi tưởng cô ấy tỉnh dậy phát hiện tiền trong ngăn kéo đã biến mất nên định gọi đến hỏi tội tôi, ai mà ngờ được hoàn toàn không phải chuyện này.

Vừa mới tới lầu dưới khu chung cư, Tiểu Văn vẻ mặt đầy hào hứng đã chạy đến nắm lấy cánh tay tôi, nhất quyết đòi đưa tôi đến bãi đậu xe phía sau tiểu khu.

Tôi ngơ ngác không biết trong hồ lô của cô ấy có b/án th/uốc gì. Mãi khi đi đến bãi đậu xe tôi mới nhìn thấy một chiếc ô tô màu đỏ đang đậu ở đó.

Tiểu Văn mở cửa, muốn tôi ngồi thử luyện tay lái.

Tôi kinh ngạc vô cùng: “Cái xe này của ai đây?”

“Là của anh đó!” Cô ấy nháy mắt với tôi, vẻ mặt đầy tươi cười, thế nhưng nụ cười này nhìn thế nào cũng thấy ớn lạnh.

Cô ấy nói rằng gần đây thấy tôi làm việc chăm chỉ nên trong lòng đột nhiên nảy ra ý tưởng muốn giúp tôi tìm một chiếc xe điện để tiện di chuyển, vừa lúc tình cờ đi ngang qua một cửa hàng đang tổ chức bốc thăm trúng thưởng.

Một suy nghĩ bất ngờ xuất hiện, Tiểu Văn quyết định thử vận may một lần xem sao.

Chiếc xe này là do Tiểu Văn dùng 20 tệ để đổi lấy một tấm vé bốc thăm may mắn.

Khi chiếc xe mới được đăng ký cũng dùng chính họ tên của tôi, lúc này đây tôi cảm thấy bản thân sắp sửa không thể thở nổi nữa.

Sở hữu một chiếc ô tô riêng luôn là ước mơ của tôi, nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng nó sẽ bước vào cuộc đời mình theo một cách q/uỷ dị như vậy.

Nhìn chiếc xe kỳ lạ đó, tôi vô cùng tức gi/ận và không kiềm chế được muốn đ/ập nát nó!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
8 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm