Hoa nở rồi cũng sẽ có ngày tàn

Chương 14

01/11/2025 21:06

Lục Tề cũng có một căn hộ rộng rãi, cậu ấy muốn tôi chuyển sang đó sống.

Nhưng nhìn đống đồ lỉnh kỉnh khắp nhà cùng cây đàn piano trong góc, tôi vẫn lắc đầu từ chối.

Dọn nhà phiền phức lắm.

Hơn nữa căn hộ này vừa đủ cho hai người, rộng quá lại càng thêm trống trải.

Lục Tề chép miệng: "Được rồi, vậy em dọn sang đây ở. Coi như em ở rể, của hồi môn 1 tỷ, con cái sau này theo họ anh."

Tôi mỉm cười, nhẹ đ/á cậu ấy một cái, suốt ngày chẳng đứng đắn được chút nào.

Lục Tề trở về thu dọn đồ đạc.

Tôi ngủ một giấc đến trưa mới dậy, phát hiện sữa tắm gần hết nên định xuống lầu m/ua một chai.

Vừa mới đóng cửa, Triệu Gia Nhất đã bất ngờ xuất hiện từ phía cầu thang.

"Cậu..."

Cậu ta không nói năng gì, chỉ đẩy mạnh tôi vào tường, nắm ch/ặt lấy vai tôi, cúi đầu định hôn xuống.

Tôi gi/ật mình giãy giụa, hoảng lo/ạn t/át mạnh vào mặt cậu ta.

Cái t/át khiến đầu cậu ta nghiêng sang một bên, lảo đảo lùi lại.

Im lặng giây lát, cậu ta dùng mu bàn tay xoa xoa bên má, nghiến răng nói: "Kháng cự dữ dội thế, cậu yêu hắn đến vậy sao?"

Tôi nhíu mày: "Không yêu em ấy, lẽ nào lại yêu cậu?"

"Nhưng đáng lẽ cậu phải thích tôi chứ!" Triệu Gia Nhất đột nhiên quát lớn.

"Rốt cuộc cậu thích hắn vì điều gì? Tiền tài? Quyền lực? Hắn chỉ là con nuôi của nhà họ Lục, có thể được chia cho bao nhiêu tài sản chứ? Kẻ lớn lên trong hoàn cảnh ấy làm gì biết thế nào là tình cảm chân thành?"

"Thẩm Cầm, loại người như hắn chỉ xem tình cảm như trò đùa thôi, cậu đừng để bị lừa!"

Tôi siết ch/ặt hai tay, lạnh lùng nói: "Cậu có tư cách gì để nói em ấy? Bản thân cậu thì biết thế nào là tình cảm chân thành sao? Rõ ràng cậu biết trước đây tôi thích cậu, vậy mà cậu vẫn vừa trói buộc tôi vừa thay bạn gái như thay áo. Tôi là loại người rẻ mạt đến mức phải cố chấp ở bên cậu sao?"

Triệu Gia Nhất mím ch/ặt môi.

"Chẳng phải cậu rất yêu Lý Yên sao? Tôi với cậu chỉ là bạn bè bình thường, cậu quản chuyện yêu đương của bạn mình làm gì? Rảnh rỗi không có việc gì làm à?"

Ánh mắt cậu ta dán ch/ặt vào tôi, lát sau mới cúi đầu nói nhỏ: "Nếu tớ nói, tớ chia tay với Lý Yên rồi đến với cậu thì sao?"

"Nếu tớ nói từ trước đến giờ, người tớ thích vẫn luôn là cậu thì sao?"

Tôi: "..."

Triệu Gia Nhất tiến lên một bước, nắm lấy tay tôi: "Thẩm Cầm, cậu thích tớ lâu như vậy, tớ không tin cậu có thể dứt tình nhanh đến thế. Cậu chia tay hắn đi, chúng ta đến với nhau được không?"

"Cậu từng nói rồi mà, cậu sẽ luôn ở bên tớ, sẽ luôn đồng hành cùng tớ."

"Tớ cũng sẽ không tìm người phụ nữ nào khác nữa, chúng ta sẽ như ngày xưa, sống tốt với nhau, có được không?"

Cậu ta đứng yên chờ câu trả lời, ánh mắt thận trọng chưa từng thấy, nghiêm túc như đang chờ một bản án.

Tôi nhìn cậu ta hồi lâu, rồi bỗng bật cười.

Nhẹ nhàng rút tay ra, tôi vỗ vai cậu ta: "Triệu Gia Nhất, con người ai cũng sẽ thay đổi. Cậu đã khác, tôi cũng đã khác. Đừng nhắc chuyện cũ nữa, hướng về phía trước đi."

Cậu ta nhắm mắt lại.

Tôi đứng thẳng người: "Sau này đừng đến nhà tôi nữa, người đứng đằng sau gh/en dữ lắm, dỗ dành rất tốn sức."

Triệu Gia Nhất gi/ật mình quay đầu lại.

Chỉ thấy Lục Tề đang thờ ơ dựa vào tường, chân khẽ đ/á vào chiếc vali bên cạnh.

"Tôi đếm đến 3, cút xa vợ tôi trong phạm vi 1 mét, nếu không thì tôi sẽ đ/á anh bay xuống cầu thang."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng lén lấy sữa bột của con tôi cho cháu ngoại, tôi đổi thành bột mì, 5 tháng sau chị chồng ôm con hớt hải chạy đến tìm tôi.

Chương 28
Số tiền này, tôi trích ra từ "quỹ mẹ bỉm" của chính mình. Đó là khoản tiền tôi đã kiên quyết dành ra hàng tháng từ tiền lương ngay từ khi mang thai, một phần quản lý tài sản gia đình chuyên biệt, với mục đích không để chi phí cho con cái làm ảnh hưởng đến kế hoạch tài chính bình thường của gia đình nhỏ.
0