Đợi đến khi tôi đặt bát xuống, hắn mới dập điếu th/uốc, bước tới mang chiếc bát rỗng đi.

“Không có nơi nào để đi à?”

Tôi gật đầu.

Hắn cũng không nói lời thừa thãi.

“Vậy thì ở đây.”

“Tôi nuôi em.”

Hắn nuôi tôi như thế suốt ba năm.

Triệu Thiết Sinh đã thực hiện lời hứa, nuôi tôi thành một kẻ chân tay lười biếng, chẳng biết làm gì.

Tôi cũng ngoan ngoãn ở nhà, mỗi ngày cho gà ăn, đuổi vịt, sau đó chờ hắn trở về, quấn lấy hỏi hôm nay hắn có mệt không, bên ngoài có chuyện gì thú vị.

Tôi bắt đầu chê hắn kể từ khi bước vào trường học.

Ban đầu, Triệu Thiết Sinh chỉ muốn tôi được mở mang kiến thức.

Nhưng trường học giống như một chiếc thùng nhuộm lớn, nhuộm lòng hư vinh bé nhỏ của tôi thành đủ mọi màu sắc.

Bạn học xung quanh mặc áo sơ mi bằng vải dacron, đi xe đạp khung ngang bánh 28 inch, trong miệng bàn luận về thơ Mông Lung và những vùng đất xa xôi.

Còn tôi chỉ có một chiếc áo vải xanh cùng đôi giày cao su đã vá đế đến ba lần.

Sự nghèo khó không thể che giấu.

Dù có giặt sạch đến đâu, chỉ cần đứng giữa đám đông, cảm giác túng quẫn chua xót vẫn sẽ len lỏi từ cổ áo ra ngoài.

Hứa Chi Minh là trung tâm của đám đông ấy.

Cậu ta cũng nghèo, nhưng chỉ cần xuất hiện, tất cả mọi người đều sẽ xúm lại vây quanh và nâng niu cậu ta.

Tôi cũng muốn hòa nhập với bọn họ.

Nhưng mỗi lần gặp tôi, Hứa Chi Minh đều nói những lời khiến tôi không thoải mái, lại chẳng thể chỉ ra điểm nào sai.

Những lời ấy khiến sự tự ti trong lòng tôi càng lúc càng sâu, cuối cùng vặn vẹo thành lòng c/ăm gh/ét.

Mọi mâu thuẫn cuối cùng bùng n/ổ vào một ngày mưa như trút nước.

Hôm ấy, Triệu Thiết Sinh tới đưa ô.

Hắn không bước vào trường, chỉ đứng bên ngoài hàng rào sắt, mặc chiếc áo mưa màu vàng đã rá/ch lỗ, trong tay xách hai chiếc màn thầu nóng.

Hắn đứng giữa mưa, gọi thật to tên tôi:

“Khoái Sinh!”

“Trần Khoái Sinh!”

Giọng nói thô ráp, vang dội xuyên qua màn mưa, lấn át cả tiếng giảng bài của giáo viên.

Năm mươi đôi mắt trong lớp đồng loạt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hứa Chi Minh ngồi ở hàng đầu, quay đầu mỉm cười với tôi.

“Khoái Sinh, đó là anh trai cậu à?”

“Mưa lớn như vậy mà anh ấy còn đặc biệt chạy tới đưa đồ cho cậu.”

“Thật đáng ngưỡng m/ộ.”

Cậu ta cười rất chân thành.

Nhưng xung quanh đã có người bật cười khẩy.

Tiếng cười ấy không lớn, hòa trong tiếng mưa, chui vào tai rồi chìm thẳng xuống dạ dày tôi.

Có người nhỏ giọng bàn tán về lỗ rá/ch trên áo mưa, chỉ trỏ đôi giày cao su đã bong keo của Triệu Thiết Sinh, còn cả chiếc túi màn thầu bị nước mưa làm ướt.

Tôi không cử động.

Tôi vùi đầu vào khuỷu tay, ngón tay siết ch/ặt mép bàn đến mức móng tay cào ra dấu trên mặt gỗ.

Tôi giả vờ không nghe thấy.

Giả vờ không quen biết người bên ngoài.

Cho đến khi tiếng gọi ở cổng trường dần khản đi, biến thành tiếng tranh cãi với bảo vệ, cuối cùng hoàn toàn tan biến trong màn mưa.

Hôm ấy, tôi đội mưa trở về.

Vừa bước vào cửa, Triệu Thiết Sinh đã cầm khăn khô đi tới.

“Sao lại ướt hết thế này?”

“Tôi mang ô tới nhưng bảo vệ không cho vào…”

Tôi đẩy mạnh hắn ra, cầm chiếc cặp sách ướt sũng đ/ập thẳng vào mặt hắn.

Đó là lần đầu tiên tôi đ.á.n.h hắn.

“Ai bảo anh đến?”

“Ai cho anh gọi tên tôi?”

“Anh có biết tôi mất mặt đến mức nào không?”

Tôi gào lên, quét chiếc ca tráng men trên bàn xuống đất, phát ra một tiếng va chạm chói tai.

“Anh nhìn bộ quần áo của mình đi!”

“Nhìn đôi giày của anh đi!”

“Anh có thể đừng làm tôi mất mặt nữa được không?”

Triệu Thiết Sinh không tránh.

Khóa kéo của cặp sách rạ/ch một đường đỏ trên mặt hắn, những giọt m.á.u nhỏ từ từ rỉ ra.

Hắn chỉ đứng đó, mặc cho tôi trút gi/ận.

Hai chiếc màn thầu đã được hâm nóng cũng lăn xuống đất, bị tôi giẫm lên.

Hắn cúi xuống nhặt chúng lên, dùng tay áo lau dấu chân, bóc bỏ lớp vỏ dính bụi rồi ăn hết.

“Lần sau tôi sẽ không vào nữa.”

Hắn cúi đầu.

“Tôi để ô ở chỗ bảo vệ, em tự ra lấy.”

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Triệu Thiết Sinh nói chuyện bằng dáng vẻ ấy.

Cũng kể từ ngày đó, tôi bắt đầu đòi hỏi hắn ngày càng quá đáng.

Tôi dùng những đôi giày đắt tiền hơn, những bộ quần áo đẹp hơn để che đậy sự nghèo khó của mình, muốn Hứa Chi Minh nhìn tôi bằng con mắt khác.

Nhưng không hề có tác dụng.

Hoặc có lẽ, Hứa Chi Minh vĩnh viễn sẽ không bao giờ xem trọng tôi.

Cũng vì chuyện ấy, Triệu Thiết Sinh không bao giờ tới trường của tôi thêm lần nào nữa.

Hoàn h/ồn trở lại, tôi cảm thấy mình đúng là một tên khốn.

Tôi muốn bù đắp cho Triệu Thiết Sinh, nhưng lại không tìm được thứ gì có thể cho hắn.

Cuối cùng, tôi nâng mặt hắn lên, đ/au lòng vuốt nhẹ đôi mày đang cau ch/ặt.

“Triệu Thiết Sinh, em xin lỗi.”

“Trước đây em đã làm quá nhiều chuyện sai trái.”

Hai mắt Triệu Thiết Sinh gần như không thể chuyển động.

Biểu cảm trong khoảnh khắc ấy thậm chí có thể gọi là h/oảng s/ợ.

Dù sao trước đây, chỉ cần tôi mỉm cười với hắn, phía sau nhất định sẽ là một khoản chi phí lên tới vài trăm tệ.

Huống hồ lần này, tôi còn tỏ ra đ/au lòng vì hắn.

Yết hầu Triệu Thiết Sinh chuyển động mấy lần.

Ánh mắt hắn dừng trên mắt và môi tôi, sau đó lập tức vội vàng dời đi.

“Trần Khoái Sinh, lần này em lại gây ra chuyện gì?”

“đá/nh người bị thương, hay v/ay tiền nặng lãi?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm