Tôi lẩm bẩm ch/ửi bới trong miệng.

Vừa cầm điện thoại nhắn lại:【Ừ, chơi kiểu gì? Anh mời em à?】

Phương Gia Phong lập tức hồi đáp:【Ừ, em không cần tốn tiền.】

Tôi tắt tin nhắn đi.

Nhìn dòng chữ Phó Văn Thâm được ghim ở đầu danh bạ, suy nghĩ vọt xa. Một tháng qua, anh ấy nhắn vô số tin, gọi điện không biết bao lần.

Nào là "Tinh Tinh ăn cơm chưa, đừng ăn nhiều socola..."

"Đi ngủ chưa... Chỗ em trời tối rồi phải không?"

"Nhớ uống canxi với canh xươ/ng hầm, không năm sau khám lại thiếu canxi đấy..."

...

Tôi chẳng dám hồi âm.

Hôm nay như bị m/a ám, tôi mở trang cá nhân của anh ấy.

Thấy bức ảnh mới nhất - chiếc hộp nhung xanh biếc.

Kèm dòng chú thích: 【Rốt cuộc cũng đợi đến ngày này.】

Mắt tôi cay cay.

Nếu là tiệc đính hôn, chắc phải chuẩn bị nhẫn thôi nhỉ.

Người này chưa từng m/ua cho tôi chiếc nhẫn nào...

Đồ tồi!

Có Bạch Nguyệt Quang nào vừa về nước đã đính hôn luôn không?

Tôi không đáng để so sánh lấy một chút sao?

Đồ x/ấu xa!

May mà tôi rời đi sớm.

Liệu trong lòng anh có vui vì sự hiểu chuyện của tôi?

Ít nhất điểm này, tôi phải làm tốt hơn Tiểu Ân chứ?

Nằm vật ra giường, tôi khóc đến thiếp đi.

Trong mơ màng, thấy Phó Văn Thâm cầm khăn ấm lau mặt cho tôi.

Tôi nắm ch/ặt tay anh ch/ửi: "Đồ x/ấu! Em không cần anh nữa!"

Nhưng trong lòng thì muốn thét lên:

"Phó Văn Thâm... đừng bỏ em."

Phó Văn Thâm trong mơ vỗ nhẹ lưng tôi.

Như mọi khi.

Trao tôi nụ hôn chúc ngủ ngon.

Mùi hương quen thuộc của anh ùa vào tim, cơ thể tự động tiết dopamine.

Giấc mơ là liều th/uốc an thần cho hiện thực, nửa đêm ấy tôi ngủ ngon lành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Nụ Hôn Bươm Bướm

Chương 12
Năm mười sáu tuổi, Dụ Tễ Thần xuất hiện như một vị thần, đưa cho tôi một khoản tiền, cứu tôi khỏi những ngày tháng khốn quẫn. Tôi nắm lấy vạt áo anh. “Đợi em lớn, em sẽ trả lại anh.” Anh xoa nhẹ đầu tôi. “Không cần em trả.” Tám năm sau, anh đẩy cửa bước vào tiệm xăm. Sự dịu dàng năm nào như mắc cạn, chỉ còn lại vết bỏng loang lổ trên nửa mặt phải, kéo dài xuống tận cổ. Tôi đem bản thiết kế quý giá nhất của mình, xăm miễn phí lên gương mặt anh. Anh nói: “Tôi biết thiết kế này vô giá, nói tiền bạc thì tầm thường, nhưng tôi sẽ trả cho em.” Tôi chỉ lặng lẽ nhìn vào đôi mày mắt anh. “Không cần anh trả.” Anh là con bươm bướm gãy cánh mà tôi khổ sở tìm kiếm. Tôi muốn tái tạo đôi cánh cho anh, để anh có thể tự do bay lên lần nữa. Sau này, anh ép tôi vào khoảng không chỉ đủ cho hai người, trong hàng mi dịu dàng lại ẩn giấu dục vọng chiếm hữu đến cực điểm. “Đào Nhiên, tôi trong ký ức của em và tôi thật sự… không giống nhau. Tính chiếm hữu của tôi rất cao, đặc biệt là với người yêu.” Hóa ra con bươm bướm tôi từng nghĩ… lại là phượng hoàng, tái sinh từ tro tàn. Còn tôi, mới là con bướm chao đảo sắp rơi. Tôi ngẩng đầu hôn lên môi anh. Nguyện cả đời này đậu lại trong lòng bàn tay anh.
Chữa Lành
Đam Mỹ
Hiện đại
29
Chó Điên Chương 7