……
Bánh vừa được đưa vào lò nướng thì chuông cửa đột nhiên vang lên.
Vừa mở cửa, một Omega có khuôn mặt thanh tú ôm một bó hoa tươi đang đứng ở ngoài cửa.
Cậu ta nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy th/ù địch: "Anh là ai? Anh Thịnh đâu rồi?"
"Đây là nhà tôi. Cậu là ai?"
"Nhà của anh! Anh chính là Omega được hệ thống phân bổ cho anh Thịnh đấy à!"
Cậu ta nhếch môi, khóe miệng treo một nụ cười kh/inh miệt: "Anh Thịnh thương hại anh, mới giữ anh ở lại nhà để dưỡng thương, nhưng anh đừng có không biết điều, đừng hòng bám riết lấy anh ấy.
Một Omega có tuyến thể không còn nguyên vẹn, anh lấy tư cách gì để cho rằng mình xứng đáng với anh Thịnh."
Những lời của cậu ta tựa như những mũi gai sắc nhọn đ.â.m thẳng vào người tôi.
Quan Thịnh tuy bề ngoài trông hung dữ, nhưng lại vô cùng ân cần chu đáo, những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác chẳng màng bận tâm thì anh lại luôn khắc ghi thật kỹ trong lòng.
Kể từ khi dọn đến sao Nam Dương, tôi luôn là người được anh bao bọc chăm sóc.
Quan Thịnh thực sự là một Alpha vô cùng tốt.
Nhưng tôi cũng không đến mức hèn mọn tồi tệ như lời cậu ta nói.
Được yêu thương là đặc quyền của mỗi một con người.
"Cậu theo đuổi người ta không được liền chạy đến chỗ tôi để châm ngòi ly gián, cậu không thấy bản thân mình rất nực cười sao?"
Sắc mặt cậu Omega nọ tức khắc trở nên vô cùng khó coi, diện mạo vặn vẹo đến là dữ tợn.
"Cho dù cậu có gh/en tị đến mức nào đi chăng nữa, Quan Thịnh cũng sẽ chỉ là Alpha của tôi mà thôi."
Vừa m/ắng xong người ta, tôi ngước mắt lên thì bắt gặp ngay bóng dáng Quan Thịnh đang đứng cách đó không xa.
Anh ấy đang nhìn tôi, trong đáy mắt đong đầy những ý cười vụn vặt, dịu dàng đến mức khiến trái tim người ta phải rung động liên hồi.
13
Cậu Omega vốn dĩ đang ngang ngược phách lối, vừa nhìn thấy Quan Thịnh đã lập tức biến thành một nụ hoa cúc trắng nhỏ bé yếu đuối.
"Anh Thịnh."
Thanh âm vừa mềm nhũn vừa kéo dài, pheromone cũng theo đó tràn ra ngoài.
Quan Thịnh chẳng thèm để tâm đến cậu ta, sải bước tiến thẳng tới rồi ôm lấy eo tôi.
"Lâm Chước, anh nhớ mình đã từng nói rõ với em là anh không có tình cảm gì với em cả."
Hốc mắt Lâm Chước đỏ hoe ngay tắp lự: "Anh Thịnh, anh không thích em, lẽ nào lại thích anh ta? Một Omega từng bị Alpha ruồng bỏ thì có điểm nào đáng để anh thích chứ?"
Đôi mắt Quan Thịnh lập tức trở nên lạnh lẽo, từ trên cao nhìn xuống, buông lời không cho phép kẻ khác được xen mỏ vào: "Lâm Chước, anh không muốn phải nói ra những lời quá khó nghe đâu,
nếu em vẫn còn gọi anh một tiếng anh Thịnh, thì Lục Trường Ninh chính là chị dâu của em, đối xử với bề trên mà em dùng thái độ này sao?
Trường Ninh rất tốt, em ấy xứng đáng với bất kỳ ai."
Thanh âm nhuốm đẫm một vẻ lạnh lùng đến mức chẳng chừa lại chút tình mọn nào.
Lâm Chước sợ đến mức nước mắt tuôn rơi lã chã, vừa nức nở vừa quay sang xin lỗi tôi: "Em xin lỗi."
Tôi không hé môi đáp lại.
"Có tha thứ hay không là quyền tự do của em."
Lời của Quan Thịnh đã tiếp thêm cho tôi sự tự tin vô hạn.
"Tôi không muốn tha thứ cho cậu."
Nước mắt Lâm Chước trào ra càng dữ dội hơn, cậu ta cuống cuồ/ng đặt hoa và quà xuống trước cửa, vội vã viện một cái cớ rồi quay đầu bỏ chạy.
Sau khi đóng cửa lại, Quan Thịnh chủ động lên tiếng khai báo: "Lâm Chước là em trai của chiến hữu chung đội với anh, trước đây em ấy từng tỏ tình với anh, nhưng anh đã từ chối rồi."
Tôi cụp mắt xuống, lầm bầm: "Anh không cần phải khai báo rõ ràng đến vậy đâu."
Quan Thịnh mang theo khí thế áp bức cực điểm nhích lại gần tôi.
Tôi không ngừng lùi về sau, cho đến khi vấp ngã ngồi bệt xuống sô pha.
Đôi mắt sâu thẳm kia nhìn tôi chằm chằm, trong đồng t.ử chỉ in bóng hình ảnh của duy nhất mình tôi.
"Trường Ninh, anh không muốn em phải hiểu lầm."
Tôi ngốc nghếch thốt ra một câu hỏi: "Tại sao anh lại không muốn em phải hiểu lầm?"
Bắt gặp đôi mắt ngập tràn tính xâm lược mạnh mẽ ấy, trái tim tôi hệt như đang rơi tự do mà đ/ập thình thịch liên hồi, hai gò má bỗng chốc nóng ran.
"Đinh" một tiếng, cốt bánh trong lò nướng đã được nướng xong.
14
Khi Bùi Ẩn nhận được tin nhắn từ trợ lý, hắn đang đi ăn cùng với cậu Omega kia.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, hắn đã lỡ tay hất đổ cốc nước bên cạnh.
Tên Alpha cao lớn đang ôm ch/ặt lấy vòng eo của Lục Trường Ninh.
Lục Trường Ninh thẹn thùng ngước mắt lên nhìn hắn ta, đôi mắt long lanh tựa như phủ lên một tầng nước hồ mùa xuân, vô cùng rung động lòng người.
Ánh mắt dịu dàng và đắm đuối chuyên nhất ấy, vốn dĩ đã từng chỉ thuộc về một mình hắn.
Suốt cả bữa ăn, từng thước phim về khoảng thời gian ở bên cạnh Lục Trường Ninh không ngừng tua lại trong tâm trí Bùi Ẩn.
Con người tựa ngọc tựa ngà, ánh mắt trái tim lúc nào cũng chỉ chất chứa hình bóng hắn đó, giờ đây lại đang nép mình vào trong vòng tay kẻ khác.
Cơn gh/en t/uông cùng ngọn lửa phẫn nộ trào dâng tựa hồ muốn nhấn chìm hắn ta.
Đám mây m/ù nơi đáy mắt Bùi Ẩn ngày càng dày đặc, u ám đến mức khiến người ta phải phát hoảng.
Sang ngày hôm sau, Bùi Ẩn lấy lý do khai phá dự án mới để xuất phát đến sao Nam Dương, xử lý xong công việc liền tức tốc chạy đến khu dân cư của Lục Trường Ninh để rình rập canh chừng.
Khung cảnh đ/ập vào mắt ngay sau đó lại khiến cho m.á.u nóng của hắn xông thẳng lên n/ão.
Lục Trường Ninh đang gặm một viên kem, ăn được một miếng liền thỏa mãn cong khóe mắt lên, múc thêm một thìa đưa đến sát miệng tên Alpha nọ.
Tên Alpha đó hơi cúi người xuống, gật gù khen kem ngon.
Ý cười trong mắt Lục Trường Ninh ngày càng đậm, cậu kiễng gót chân lên để lau vết kem dính bên khóe môi tên Alpha.
Tên Alpha vươn tay ôm riết lấy eo Lục Trường Ninh, không ngừng kh/ống ch/ế kéo cậu vào lòng.
Đôi môi của hai người họ ngày một sát gần vào nhau hơn.
"Lục Trường Ninh."
Bùi Ẩn gi/ật tung cửa bước xuống xe, giọng nói trầm đục khàn khàn, dưới đáy mắt là một mảng mây đen cuộn trào gian xảo.
Lục Trường Ninh hốt hoảng quay đầu lại nhìn, những đ/ốt ngón tay đang nắm ch/ặt góc áo đã sớm trắng bệch.