Tòa nhà Gấu Trúc trên đường Trung Hưng, Trùng Khánh có một khu q/uỷ thành nổi tiếng. Chợ họp lúc nửa đêm, tan chợ khi trời sáng, mỗi tuần chỉ mở một lần, chuyên b/án các món đồ cổ nhỏ, vật phẩm trang trí hay đồ lặt vặt.

Tương truyền, vào thời cuối Minh đầu Thanh, xã hội lo/ạn lạc, nhiều nhà giàu sợ mất mặt nên đêm khuya lén đem gia sản ra b/án. Cũng có người nói nơi này vốn là chỗ bọn tr/ộm m/ộ giao dịch đồ ăn cắp.

Người b/án hàng thường thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, vặn tim đèn thật mảnh, ánh sáng leo lắt giữa màn đêm. Nhìn từ xa, những đốm lửa lập lòe như "m/a trơi", nên dân gian gọi là "q/uỷ thành".

Nhưng đó chỉ là tin đồn thổi để che giấu q/uỷ thành thật sự.

Q/uỷ thành thực thụ b/án toàn vật phẩm âm khí, người b/án có thể là người sống hoặc... người âm. Địa điểm họp chợ thay đổi mỗi tháng, không có người dẫn đường thì đừng mong tìm được lối vào.

Q/uỷ thành mở đúng giờ Tý. Khi khai chợ, người ta rải giấy vàng khắp đường, sau đó mỗi giờ lại rải thêm một lần. Mảnh giấy vàng dính trên người người mà Lý Viễn thấy chính là từ đó.

Chu Năng hào hứng giới thiệu địa chỉ chợ m/a với tôi:

"Bắt taxi đến lầu 8 ở đây, leo cầu thang lên nữa sẽ thấy lầu 1 của phố Vòi Voi. Rẽ phải vào con hẻm là tới nơi."

Lời giải thích toàn tiếng phổ thông mà tôi nghe xong vẫn m/ù tịt, không biết đi kiểu gì. Quả nhiên, Giang Hạo Ngôn ngơ ngác:

"Bác nói sai rồi! Xe làm sao lên thẳng lầu 8 được? Đã lên lầu 8 sao lại thành lầu 1?"

Chu Năng vẫy tay:

"Đây là Trùng Khánh mà cậu trai! Thôi khó giải thích lắm, để tôi dẫn đi cho nhanh."

Q/uỷ thành mở lúc giờ Tý. Chu Năng nhiệt tình dẫn chúng tôi đi ăn tối. Nhìn bàn đầy ắp món đỏ lòm, tôi vội ngăn Giang Hạo Ngôn:

"Anh quên chuyện lần trước trong cổ m/ộ ở Tứ Xuyên rồi à? "Bảo vệ hoa cúc" của chúng ta đi."

Tối nay có việc hệ trọng, không thể phí thời gian vào nhà vệ sinh. Tôi và Giang Hạo Ngôn nuốt nước miếng, đành gặm mấy đĩa rau nhạt nhẽo.

Đợi mãi đến hơn 10 giờ, Chu Năng đưa chúng tôi bắt taxi đến hẻm Thăng Liên. Vượt qua dãy cầu thang dài, len qua mấy ngõ hẻm, trước mắt hiện ra một đường hầm cầu.

Khái niệm không gian của tôi đảo lộn hoàn toàn.

Giang Hạo Ngôn thốt lên:

"Cái cầu này xây ở trên trời à?"

Chu Năng ho nhẹ:

"Kiều môn chủ, quy củ chợ m/a các vị đều rõ, tôi không tiện vào. Có việc gì mai gọi điện nhé."

Chưa kịp đáp lời, bác ấy đã xoa xoa cánh tay, chạy vội ra góc hẻm khuất bóng.

Tôi quay nhìn đường hầm. Gần đến giờ Tý, làn sương mỏng bốc lên che kín lối vào. Gió lạnh thoảng qua cuốn lá khô xào xạc, người qua đường cúi đầu bước vội.

"Chỗ này rùng rợn thật."

Tôi rút tờ giấy vàng trong túi, nhổ một sợi tóc của mình và Giang Hạo Ngôn cuộn vào giấy. Khẽ vẩy tay, tờ giấy bốc ch/áy. Thả tờ giấy lửa xoáy lên không, tôi nói:

"Vào thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Ba quy tắc Chương 11
10 Hồng Trang Sát Chương 8
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu cũ đợi người không

Chương 8
Ngày lễ Thất Tịch, bạn trai tôi là Trần Tri Diễn muốn đưa tôi về quê để tham gia nghi lễ Cầu Thần. Vì tôi bị khiếm thính, anh ấy ghé sát tai tôi thì thầm về quy tắc của địa phương. Tôi sẽ phải đóng vai "Thần Nữ", bịt mắt đi qua cầu. Còn anh ấy đóng vai "Thần Tử", đứng dưới cầu để đỡ lấy tôi. Như vậy, nhân duyên cả đời này của chúng tôi sẽ được thuận lợi, viên mãn. Đêm trước ngày làm lễ, mấy người anh em đồng hương dùng tiếng địa phương hỏi anh ấy: "Anh Diễn, nếu để chị Thời Yên biết anh còn phải đón cả cô em Doanh Doanh qua cầu nữa, chị ấy có tức giận bỏ đi không?" Trần Tri Diễn giọng điệu quả quyết: "Sẽ không đâu. Bà nội đã nói rồi, đi qua Cầu Thần có thể trừ tà đổi vận. Tôi chỉ tiện tay giúp đỡ cô em gái lớn lên cùng từ nhỏ mà thôi, Thời Yên sẽ hiểu cho tôi." Thấy mấy người anh em còn muốn khuyên can, anh ấy lại cười lắc đầu: "Các cậu không hiểu đâu, Thời Yên đã theo tôi 8 năm rồi, không còn là cô bé con nữa. Cô ấy rời xa tôi rồi, thì còn ai cần cô ấy nữa chứ?" Tôi sững người, thu tay đang định vén rèm trúc lại.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
1
Trường Lạc Chương 6