Đoạn Trường Phong Hoa

Chương 18

06/08/2024 11:51

18

Sau khi Đại sư tỷ qu/a đ/ời, biệt viện của nàng liền thành nhà hoang.

Chưa từng có ai đi qua.

Cho đến khi sư tôn trở về.

Bà ấy gọi ta cùng đi, đi đến gian viện lạc ta vô cùng quen thuộc kia.

Cũng thật kỳ quái.

Hoang viện không người dọn dẹp lại không rơi một chút bụi nào, ngay cả một mảnh lá khô trong viện cũng không có.

Xuyên qua tiền viện, sư tôn nhướng mày, từ trong góc kéo ra một người.

Đúng là Tông Như.

Sư tôn cũng không nhận ra hắn, nhíu mày hỏi, "Lén lút làm gì?”

Tông Như im lặng, khom gối quỳ xuống.

“Tông chủ, ta là ngoại môn, năm đó là đại sư tỷ c/ứu ta một mạng, đưa ta về tông môn.”

Ngữ khí hắn nghẹn ngào, "Ta thế lực nhỏ, không thể vì sư tỷ làm chuyện lớn lao gì, chỉ có thể thay tỷ ấy quét dọn cái viện này,”

“Không để cho căn phòng này bị che khuất.”

Sư tôn nhìn hắn hồi lâu, ngữ khí hòa hoãn một chút, "Khó có được là người biết báo ơn, đứng lên đi.”

Ba người chúng ta xuyên qua sân trước, vào phòng sau.

Trong phòng đích x/ác không nhiễm một chút bụi, thậm chí so với lúc ta còn ở đây còn sạch sẽ hơn một chút.

Tông Như đỏ mắt nói, "Tông chủ, kỳ thật, ta vụng tr/ộm cho đại sư tỷ lập một ngôi m/ộ, bên trong là bộ xiêm y Đại sư tỷ mặc lúc ch*t bị tiểu sư muội kia vứt đi."

“Còn có mấy món đồ tỷ ấy chưa từng rời người.”

“Đều bị ta tr/ộm nhặt về, ch/ôn cất cho đại sư tỷ, chỉ là sợ có người biết, không dám lập bia.”

Sư tôn gật đầu, "Lát nữa dẫn bổn tọa đi đến đó.”

Sư tôn tìm ki/ếm trong phòng ta, xem ta có để lại gì không.

Mà bà tìm một vòng lại phát hiện, đồ đạc ta để lại rất ít.

Chỉ có thư gửi cho bà.

Tờ giấy viết cho Dận Chân, là giải trừ hôn ước, chậu hó bi nhổ tận gốc mà Nhị sư đệ đã sớm khô héo th/ối r/ữa tặng, ném vào trong đấu đ/á.

Mảnh giữa vỡ vụn, ngọc bội Dận Hành tặng..................

Và viên đ/á tròn đầy dấu ngón tay.

Sư tôn nhìn lướt qua, thở dài "Ngốc", liền không nhìn tảng đ/á lần thứ hai.

Ngồi trong phòng ta thật lâu, sư tôn đứng dậy, vẫy tay với ta, "Đi, đem những lễ vật Nhạc Nhi lưu lại, đều đem đưa đến các viện.”

Ta mím môi, "Vâng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
4 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 Cạm bẫy Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu đem phòng tranh của tôi tặng cho bạch nguyệt quang

Chương 9
Khi đăng tin sang nhượng phòng tranh độc lập mà tôi đã dốc toàn lực chuẩn bị suốt nửa năm lên nền tảng, người môi giới hỏi tôi sao nỡ bán tháo với giá rẻ như vậy. Tôi nhếch mép: "Vì một bức tranh bị rạch nát." Hôm qua, tôi đội mưa lớn đến bày biện triển lãm, lúc đó đang sốt cao 39 độ, đứng run cầm cập trước cửa, chỉ muốn đẩy cửa vào trong tránh mưa. Thế nhưng, mật mã nhập vào lại báo lỗi. Cánh cửa được mở ra từ bên trong. Lục Cảnh Uyên đứng sau cánh cửa, lấy thân mình chặn khe cửa, nhíu mày: "Sao em lại tới đây? Vãn Tình đang ở trong, cô ấy mắc chứng sợ không gian kín, không chịu được người lạ lại gần, em đừng vào vội." Anh hạ thấp giọng, khuyên nhủ tôi: "Em nhẫn nhịn chút đi, sang quán cà phê đối diện ngồi tạm. Vãn Tình vừa chịu tổn thương tình cảm, tâm trạng không ổn định, chúng ta bao dung cho cô ấy một chút." Dáng vẻ anh canh giữ cửa phòng tranh khiến lòng tôi đau nhói. Tôi bỗng thấy, phòng tranh mà tôi đã dành 3 tháng chạy đôn chạy đáo khắp các chợ vật liệu xây dựng để theo sát khâu trang trí này, lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy. Tôi không chất vấn anh như mọi khi, chỉ lặng lẽ quay người, bước vào màn mưa tầm tã.
Hiện đại
0