Lấy Lòng

Chương 10

10/04/2026 18:33

Lâm Thứ còn phiền phức hơn trước.

Sáng gặp, tối gặp, trưa ăn cơm tôi cũng thấy bóng dáng cậu ấy.

Tôi thấy phiền đến mức không chịu nổi: "Lâm Thứ, cậu có thể đừng như con chó lẽo đẽo theo tôi được không?"

"Trần Trừng, anh có thể đừng như con chó lẽo đẽo theo tôi được không?"

Trả lại nguyên văn.

Rõ ràng Lâm Thứ cũng nhớ câu nói này, cậu ấy dừng bước, ấp úng nói: "Xin lỗi, em không cố ý."

Tôi đảo mắt, đột nhiên hứng thú: "Dạo này anh cậu không quản cậu nữa à?"

Lâm Thứ gh/ét nhất người khác nhắc đến anh trai, vì luôn có người nói cậu ấy không bằng anh mình.

Lâm Thứ nhíu mày, muốn nổi gi/ận nhưng không dám, đành gằn giọng: "Không, anh ấy đi công tác rồi."

"Hóa ra là thế, anh cậu giỏi giang như thế, động một ngón tay là có mấy tỷ tiền hợp đồng, cậu làm nhị thiếu gia thảnh thơi thật đấy!" Tôi "chân thành" cảm thán.

Lâm Thứ trợn mắt, nghiến răng nói: "Anh nói cái gì?"

"Tôi nói, cậu xa rời anh trai thì chẳng là gì cả!"

"Anh!"

Lâm Thứ bị tôi chọc tức đến mức bỏ chạy.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng được yên.

Lâm Thứ một thời gian không tới tìm tôi.

Tôi dồn hết tâm sức vào kỳ thi IELTS, cũng chẳng để ý.

Những thiếu gia xung quanh cậu ấy thì xì xào bàn tán.

Bảo Lâm Thứ không biết bị m/a nhập kiểu gì, đột nhiên chăm chỉ hẳn.

Không đá/nh nhau cũng không gây sự nữa, vào công ty gia đình, theo anh trai làm việc.

Làm việc thì cực đoan liều lĩnh, khiến anh trai cậu ấy sợ ch*t khiếp.

Tôi gật đầu, thầm nghĩ cuối cùng cũng kéo được thằng nhóc này về con đường đúng đắn.

Hôm thi IELTS, Phó An một mình tìm đến tôi.

Trông hắn tiều tụy hẳn: "Chúng ta nói chuyện đi."

Tôi theo hắn vào ngõ hẻm, nhân lúc hắn không đề phòng, tôi tung một cú đ/ấm thẳng vào bụng hắn.

Phó An đ/au đến mức không đứng thẳng lưng nổi.

Lòng tôi khoan khoái, lại đ/á thêm một cái thật mạnh.

"Anh... Anh biết đá/nh nhau?!"

Đương nhiên là biết, hồi cấp ba vì nhà nghèo, tôi từng bị b/ắt n/ạt đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

Vắt kiệt sức học hành, việc đầu tiên sau khi đỗ đại học là đi làm thêm ki/ếm tiền, rồi đi học quyền anh.

Tôi cười khẩy, ngồi xổm xuống ngắm nghía bộ dạng thảm hại của hắn.

Phó An nằm bẹp dưới đất thở hổ/n h/ển, c/ăm h/ận nhìn tôi: "Anh luôn lừa dối cậu ấy, anh căn bản không yêu cậu ấy."

"Liên quan gì đến cậu?"

Với kẻ thua trận như hắn thì có gì đáng nói, hiện tại tôi tuyệt đối không thể để lại bằng chứng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm