Con Trai Của Bố Tôi

Chương 19- End

11/11/2024 22:32

Trước b ằ n g c h ứ n g rõ ràng, t ò a á n phán quyết rằng Lý Bình phải hoàn trả tất cả tài sản đứng tên cô ta cho chúng tôi, tổng cộng hơn hai mươi triệu.

Bố tôi cũng không khá hơn là bao, ông ta đã đ á n h Lý Bình đến bị thương nhẹ, đặc biệt là những c ú đ ậ p đ ầ u vào kính khiến trên mặt Lý Bình có những v ế t s ẹ o mãi mãi không lành.

Lý Bình quyết t r u y t ố trách nhiệm h ì n h s ự đối với ông ta, hai người đều mất trắng, một kẻ ngồi t ù, một kẻ hóa thành kẻ trắng tay.

Mẹ tôi nhanh chóng tiếp quản toàn bộ tài sản, rồi đến t r ạ i g i a m, tranh thủ đề nghị bố ly hôn. Chỉ cần ông ta chấp nhận ra đi tay trắng, bà sẽ dùng tiền để dàn xếp vụ của Lý Bình, khiến cô ta rút đơn kiện.

Bố tôi khóc lóc đồng ý.

"Được, là anh có lỗi với hai người. Tiền này, vốn dĩ anh cũng chỉ định để lại cho Tiểu Ý."

"Tiểu Ý, con là đứa con gái duy nhất của bố, sau này con sẽ không bỏ rơi bố chứ?"

"Tất nhiên rồi, bố ạ, con vẫn có nghĩa vụ phụng dưỡng bố mà."

Theo quy định p h á p l u ậ t về chu cấp tối thiểu, chỉ vài trăm tệ mỗi tháng, ít nhất cũng đủ cho ông ta không c h ế t đ ó i.

Thật ra, tôi chỉ mong ông ngồi t ù, nhưng mẹ nói rằng nếu ông ta có t i ề n á n, tương lai của tôi sẽ bị ảnh hưởng. Sau cùng, chúng tôi thương lượng và trả hai mươi vạn tệ để Lý Bình rút đơn kiện.

Điều bất ngờ là Lý Bình không thèm quan tâm đến con trai, cô ta dồn hết tiền vào phẫu thuật thẩm mỹ rồi gửi Giang Hạo Trạch về quê ở vùng nông thôn.

Ngày Giang Hạo Trạch rời đi cũng là ngày bố tôi được thả ra khỏi t r ạ i g i a m.

Lý Bình không làm trái ý cậu ta, đành phải đưa cậu bé đến gặp bố tôi lần cuối.

Giang Hạo Trạch khóc nức nở.

"Bố ơi, bố không cần con nữa sao?"

Bố tôi nói: "C ú t, tao không phải là cha mày!"

Mặt đầy c ă m h ậ n, ông lạnh lùng đẩy Giang Hạo Trạch ra. Lý Bình liền n h ổ nước bọt vào người ông ta.

"Phì! Đồ k h ố n n ạ n, đồ c ặ n b ã, gặp phải kẻ ki bo như anh đúng là xui tám kiếp!"

Mẹ tôi đóng cổng, n é m hành lý của bố tôi ra đất, rồi kéo tôi lên xe.

"Tiểu Ý, mau đi nào, bên khách sạn còn đang đợi, cậu con và mọi người đều đến cả rồi."

Bố tôi l i ế c nhìn đống hành lý dưới chân, đầy vẻ hy vọng hỏi mẹ.

"Mọi người đến khách sạn à? Không ở nhà sao?"

Tôi lắc đầu.

"Không phải đâu, kết quả thi đại học của con có rồi, con đậu Thanh Hoa. Mẹ chuẩn bị tiệc mừng ba ngày ở khách sạn."

Mắt bố tôi sáng rỡ.

"Gì cơ, Tiểu Ý, con thật xuất sắc! Bố đã biết ngay con là đứa trẻ ngoan, giỏi giang, giỏi quá, đúng là quá giỏi!"

Tôi cười m ỉ a m a i.

"Hai người đã l y h ô n rồi, ông không còn là bố của tôi nữa."

Tôi ngồi lên xe Mercedes của mẹ, lăn bánh đi vèo.

Hai chiếc xe chạy theo hai hướng.

Một chiếc chạy vào con đường bùn lầy.

Chiếc còn lại hướng về tương lai tươi sáng nhất.

Bố tôi đứng một mình ở đó, dưới chân là chiếc vali cũ nát, cánh cổng biệt thự đóng c h ặ t.

Mặt trời dần lặn, những hàng cây hai bên đường đã che mất bóng dáng ông.

Dường như ông sẽ mãi mãi ở trong bóng tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tặng lại chén rượu nồng

Chương 6
Kiếp trước, đích tỷ lừa ta dâng rượu ấm tình cho tỷ phu. Tỷ phu uống xong, chẳng nói chẳng rằng quăng ta lên sập, cưỡng ép nhiều lần. Việc xong, hắn bóp cằm ta cười lạnh: 'Dựa vào gương mặt này mà tâm cơ quyến rũ tỷ phu, ngươi sao lại hạ tiện đến thế?' Đích tỷ cũng khóc lóc ủy khuất: 'Sự đã rồi, thế tử hãy nể mặt ta, ban cho Âm Âm một danh phận.' Thế là ta thành thiếp thất của tỷ phu. Từ đó về sau, đêm đêm trên sập đều là sự nhục mạ của hắn: 'Ngày trước không màng liêm sỉ bò lên giường tỷ phu, nay sao lại không chịu nổi?' 'Nếu không phải ngươi dùng nhan sắc mê hoặc lòng người, dù có uống rượu, ta sao có thể sai lầm?' Sống lại một đời, đích tỷ lại đưa bầu rượu ấy vào tay ta: 'Âm Âm, thay tỷ chạy một chuyến!' Ta nhận lấy, ra cửa rẽ phải, đối mặt gặp ngay một mụ bà. Ta nhét bầu rượu vào lòng mụ, cười bảo: 'Phiền ma ma, đem dâng cho thế tử gia!'
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0