Con Trai Của Bố Tôi

Chương 19- End

11/11/2024 22:32

Trước b ằ n g c h ứ n g rõ ràng, t ò a á n phán quyết rằng Lý Bình phải hoàn trả tất cả tài sản đứng tên cô ta cho chúng tôi, tổng cộng hơn hai mươi triệu.

Bố tôi cũng không khá hơn là bao, ông ta đã đ á n h Lý Bình đến bị thương nhẹ, đặc biệt là những c ú đ ậ p đ ầ u vào kính khiến trên mặt Lý Bình có những v ế t s ẹ o mãi mãi không lành.

Lý Bình quyết t r u y t ố trách nhiệm h ì n h s ự đối với ông ta, hai người đều mất trắng, một kẻ ngồi t ù, một kẻ hóa thành kẻ trắng tay.

Mẹ tôi nhanh chóng tiếp quản toàn bộ tài sản, rồi đến t r ạ i g i a m, tranh thủ đề nghị bố ly hôn. Chỉ cần ông ta chấp nhận ra đi tay trắng, bà sẽ dùng tiền để dàn xếp vụ của Lý Bình, khiến cô ta rút đơn kiện.

Bố tôi khóc lóc đồng ý.

"Được, là anh có lỗi với hai người. Tiền này, vốn dĩ anh cũng chỉ định để lại cho Tiểu Ý."

"Tiểu Ý, con là đứa con gái duy nhất của bố, sau này con sẽ không bỏ rơi bố chứ?"

"Tất nhiên rồi, bố ạ, con vẫn có nghĩa vụ phụng dưỡng bố mà."

Theo quy định p h á p l u ậ t về chu cấp tối thiểu, chỉ vài trăm tệ mỗi tháng, ít nhất cũng đủ cho ông ta không c h ế t đ ó i.

Thật ra, tôi chỉ mong ông ngồi t ù, nhưng mẹ nói rằng nếu ông ta có t i ề n á n, tương lai của tôi sẽ bị ảnh hưởng. Sau cùng, chúng tôi thương lượng và trả hai mươi vạn tệ để Lý Bình rút đơn kiện.

Điều bất ngờ là Lý Bình không thèm quan tâm đến con trai, cô ta dồn hết tiền vào phẫu thuật thẩm mỹ rồi gửi Giang Hạo Trạch về quê ở vùng nông thôn.

Ngày Giang Hạo Trạch rời đi cũng là ngày bố tôi được thả ra khỏi t r ạ i g i a m.

Lý Bình không làm trái ý cậu ta, đành phải đưa cậu bé đến gặp bố tôi lần cuối.

Giang Hạo Trạch khóc nức nở.

"Bố ơi, bố không cần con nữa sao?"

Bố tôi nói: "C ú t, tao không phải là cha mày!"

Mặt đầy c ă m h ậ n, ông lạnh lùng đẩy Giang Hạo Trạch ra. Lý Bình liền n h ổ nước bọt vào người ông ta.

"Phì! Đồ k h ố n n ạ n, đồ c ặ n b ã, gặp phải kẻ ki bo như anh đúng là xui tám kiếp!"

Mẹ tôi đóng cổng, n é m hành lý của bố tôi ra đất, rồi kéo tôi lên xe.

"Tiểu Ý, mau đi nào, bên khách sạn còn đang đợi, cậu con và mọi người đều đến cả rồi."

Bố tôi l i ế c nhìn đống hành lý dưới chân, đầy vẻ hy vọng hỏi mẹ.

"Mọi người đến khách sạn à? Không ở nhà sao?"

Tôi lắc đầu.

"Không phải đâu, kết quả thi đại học của con có rồi, con đậu Thanh Hoa. Mẹ chuẩn bị tiệc mừng ba ngày ở khách sạn."

Mắt bố tôi sáng rỡ.

"Gì cơ, Tiểu Ý, con thật xuất sắc! Bố đã biết ngay con là đứa trẻ ngoan, giỏi giang, giỏi quá, đúng là quá giỏi!"

Tôi cười m ỉ a m a i.

"Hai người đã l y h ô n rồi, ông không còn là bố của tôi nữa."

Tôi ngồi lên xe Mercedes của mẹ, lăn bánh đi vèo.

Hai chiếc xe chạy theo hai hướng.

Một chiếc chạy vào con đường bùn lầy.

Chiếc còn lại hướng về tương lai tươi sáng nhất.

Bố tôi đứng một mình ở đó, dưới chân là chiếc vali cũ nát, cánh cổng biệt thự đóng c h ặ t.

Mặt trời dần lặn, những hàng cây hai bên đường đã che mất bóng dáng ông.

Dường như ông sẽ mãi mãi ở trong bóng tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K