Ngày ba tôi bị công nhân đ/á/nh, mẹ tôi đã dũng cảm một lần, nhưng sự dũng cảm đó có sự dựa dẫm, giống như cáo mượn oai hùm.
Ba tôi không phải "hổ", cũng không có "oai", nhưng chỉ cần có ông ở đó, mẹ tôi sẽ có cảm giác an toàn, mặc dù ba tôi bị đ.á.n.h đến mức mất mặt như vậy, người ngoài đều xem ông là trò cười.
Tôi từng nghĩ, cuộc sống dù khó khăn đến đâu cũng không phải sợ, tôi có cha, có mẹ, cả gia đình ở bên nhau là tốt rồi.
Nhưng mà vụ n/ổ k/inh h/oàng đó đã phá hủy ước muốn nhỏ bé của tôi.
Sau khi ba đi, có lúc tôi không biết cuộc sống phải tiếp tục như thế nào. Nhưng trong xươ/ng cốt mẹ tôi vẫn có tinh thần không chịu thua, bà ép mình phải vực dậy, lấy hết can đảm bước ra khỏi nhà.
Tôi khóc lóc ngồi lăn ra đất, kéo tay mẹ không cho bà đi. Sự ra đi của ba khiến tôi luôn lo sợ mất mát, tôi sợ lại mất đi mẹ.
Mẹ nói: "A Hồi, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn thôi con."
Mẹ tôi lần lượt tìm hai công việc, một là tiệm ăn sáng, một là tiệm may. Tiệm ăn sáng giờ giấc quá vất vả, không tiện chăm sóc tôi; tiệm may lại hại mắt, tốn sức, thể chất mẹ tôi vốn không tốt.
Hơn nữa, những công việc này ki/ếm được quá ít.
Ngành pháo hoa vẫn là ngành ki/ếm tiền nhất ở địa phương, một nửa số người trong thị trấn làm việc tại nhà máy pháo hoa. Vì vậy, cuối cùng mẹ tôi cũng vào nhà máy pháo hoa, làm một công nhân dây chuyền, còn tôi có thể gửi vào nhà trẻ của nhà máy.
Mẹ tôi biết tôi thiếu cảm giác an toàn, nên luôn mang tôi theo bên mình; buổi tối cũng ngủ cùng tôi, kể chuyện cho tôi nghe.
Tôi thường gi/ật mình tỉnh giấc vào nửa đêm, bật dậy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời rõ ràng là trống rỗng, nhưng tôi lại nhìn thấy những tràng pháo hoa đó, rồi khóc không ngừng, như một dư ảnh thị giác kéo dài.
Mẹ tôi dỗ dành không được, đành đưa tôi đến bệ/nh viện huyện để khám. Nhưng bác sĩ ở vùng quê không khám các vấn đề tâm lý, khuyên bà đưa tôi đến bệ/nh viện lớn ở thành phố để khám, rồi kê thêm t.h.u.ố.c uống.
8. Lời kể của Chung Hồi (6)
Mẹ tôi lắc đầu nói, còn bé đã phải uống t.h.u.ố.c thì không tốt, để lại hồ sơ bệ/nh án như vậy cũng không hay.
Thế là mẹ quyết định tự mình làm.
Bà tự học tâm lý học qua sách vở, dần dần mò mẫm phương pháp trong quá trình giao tiếp với tôi, ngày qua ngày khai thông cho tôi.
Người hiểu con nhất không ai khác chính là mẹ, người tin tưởng mẹ nhất không ai khác chính là con. Việc mẹ tôi tự mình can thiệp tâm lý cho tôi có lợi thế nhất định.
Dưới sự giúp đỡ của mẹ, tôi dần dần thoát khỏi nỗi ám ảnh.
Thời gian cứ thế trôi qua một năm.
Ông ngoại sợ mẹ tôi một mình góa bụa nuôi con sẽ bị người khác b/ắt n/ạt, nên lại sắp xếp vài lần xem mặt cho mẹ. Mẹ tôi cũng lần lượt đi gặp.
Nhưng ngay cả khi còn là gái chưa chồng mẹ đã bị người ta chê bai, giờ lại dắt theo tôi, một đứa vướng bận, lại còn từng trải qua bi kịch của ba tôi, càng không có nhà nào tử tế để mắt tới, chỉ có vài kẻ háo sắc tỏ ra đặc biệt nhiệt tình.
Mẹ tôi cũng muốn tìm một chỗ dựa, nên lần nào xem mặt cũng đi. Người ngoài lắm lời, cho rằng mẹ tôi nhìn có vẻ yếu đuối nhưng lại có tâm địa cứng rắn.
Tôi hiểu mẹ tôi thiếu cảm giác an toàn, nhưng cũng không đồng tình với cách làm của bà. May mắn thay, cuối cùng mọi chuyện đều không thành, vì những người xem mặt cơ bản đều không thật lòng.
Chỉ có một người khá chân thành, tôi gọi là chú Trương. Chú ấy ôn hòa, thân thiện, khí chất rất giống ba tôi; điều kiện cũng không tệ, làm nghề kinh doanh dầu gạo trong thị trấn.
Ấn tượng của tôi về chú Trương khá tốt, nhưng mẹ tôi và chú ấy cuối cùng cũng không có kết quả.
Việc xem mặt đều thất bại, nhưng lại có không ít kẻ quấy rối mẹ tôi.
Một buổi tối nọ, mẹ tôi tan ca đưa tôi về nhà, đang đi trên đường thì bị hai gã lười biếng, vô công rồi nghề trong làng chặn lại.
Chúng chặn đường không cho mẹ tôi đi, mẹ tôi vốn đã chân khập khiễng, khó mà thoát được.
Tôi cố gắng hết sức kéo gi/ật chúng ra, nhưng bị chúng xô ngã xuống đất. Tôi bò dậy chạy ra đường kêu c/ứu, nhưng những người qua đường thì hoặc là vội vã bước đi, hoặc là đứng lại xem trò cười.
Tôi h/ận thấu xươ/ng, muốn đi tìm cảnh sát Lư thì không kịp, đành khóc lóc chạy thẳng về nhà, lấy một con d.a.o rồi vội vã chạy lại, trong lòng chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t hai gã đó.
Nhưng khi tôi chạy đến nơi, mẹ tôi đã được người khác c/ứu.
Lại là Trần Th/ù.
Ông ta vừa hay đi ngang qua, nhấc chân đạp hai phát khiến hai gã lười biếng kia văng xuống mương nước. Trần Th/ù từng giải vây cho ba tôi, rồi lại giải vây cho mẹ tôi. Ông ta nhìn có vẻ x/ấu tính, nhưng thực ra cũng không tệ.
Tôi cứ nghĩ mẹ tôi sẽ thân mật gọi ông ta là "anh Trần" như ở đám tang, và biết ơn rơi nước mắt, nhưng mẹ tôi không thèm nhìn ông ta, cúi đầu sửa sang lại quần áo, rồi dắt tôi đi.
Nghĩ lại cũng phải, dáng vẻ Trần Th/ù đ/á người ta hung hãn biết bao, nhìn thôi đã thấy sợ. Có lẽ mẹ tôi đã sớm nhìn thấu bản chất của cha con nhà họ Trần, không muốn dây dưa quá nhiều với họ. Nếu không phải bất đắc dĩ, bà cũng sẽ không vào làm công nhân ở nhà máy pháo hoa.