Tôi nhìn vào màn hình. Trong văn phòng, có người tò mò nhìn ra ngoài.

"Dưới đó bị t.a.i n.ạ.n xe à?"

"Sao nhiều người chạy thế?"

"Á! Người kia đang làm gì vậy! Sao lại đ/è người ta xuống! Không phải là khủng bố đấy chứ?"

Sự hoảng lo/ạn lan ra trong đám đông. Những người vốn đang chuẩn bị tan làm đều dừng bước, không dám xuống lầu, mà đổ xô ra cửa sổ nhìn xuống. Nhìn những người bên ngoài lần lượt bị đ/è xuống, dù ở trên lầu vẫn có thể nghe thấy những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.

"Các... các người nhìn kìa..." Trương Vi lúc này r/un r/ẩy chỉ xuống dưới nói: "Người vừa nãy rõ ràng đã ngã vật ra đất rồi, sao giờ lại chạy nhanh như bay vậy?"

Mọi người nhìn theo ánh mắt cô ta. Có người lấy điện thoại ra phóng to, nhìn thấy một cảnh tượng m.á.u me be bét, lập tức "Oa" một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo.

Những người khác thấy cảnh này, vội vàng mở điện thoại nhìn xuống. Chu Thần là người phản ứng nhanh nhất. Nhận ra điều bất thường, hắn ta nhanh chóng chạy về phía lối thoát hiểm, đóng sầm cửa và khóa ch/ặt lại.

"Anh khóa cửa rồi, chúng tôi làm sao mà chạy thoát?!" Lúc này chị Phương, nhân viên kế toán của công ty chạy đến, định mở cửa. Chu Thần liền đẩy mạnh chị ta ngã xuống đất.

"Chị ng/u à, dưới lầu toàn là quái vật, chị chạy đi đâu?!" Chu Thần không thèm để ý đến chị ta nữa, tìm một đồng nghiệp nam giúp hắn ta cùng nhau khiêng tủ lạnh của công ty ra chặn trước cửa thang máy.

Chị Phương chống tay đứng dậy, vội vã chạy về phía thang máy, khóc lóc ngăn không cho hắn ta động vào thang máy: "Không được, thả tôi xuống! Con trai tôi vẫn đang chờ tôi ở nhà!"

Bất ngờ bị đẩy mạnh, hai người đang khiêng tủ lạnh bị loạng choạng, suýt chút nữa làm rơi tủ lạnh xuống đất.

Chị Phương đi/ên cuồ/ng nhấn nút ‘Xuống’ của thang máy. Kiếp trước cũng như vậy, đáng lẽ x/á/c sống không thể lên được, nhưng chính vì chị Phương lo lắng cho con trai mà đã hại c.h.ế.t tất cả mọi người.

Vài đồng nghiệp vội vàng kéo chị Phương ra một bên, nhấn giữ nút xuống, muốn hủy lệnh gọi thang máy. Nhưng nút màu cam đó vẫn giữ nguyên trạng thái. Nhìn những con số 1, 2, 3, 4, 5, rồi đến 10, rồi đến 15... Tim mỗi người đều đ/ập như trống.

Mấy đồng nghiệp đó cũng mặc kệ chị Phương, cố sống cố c.h.ế.t chạy vào trong văn phòng. Còn Chu Thần sợ trong thang máy có x/á/c sống, nhanh chóng buông tay khỏi tủ lạnh, không thèm quan tâm đến người đồng nghiệp còn lại, rồi xông thẳng vào sau cánh cửa kính.

Điều này khiến tay của người đồng nghiệp nam kia bị tủ lạnh đ/è nghiến xuống dưới. Cơn đ/au lan từ đầu ngón tay khắp cơ thể. Tủ lạnh theo đà đ/è lên ng/ười anh ta. Anh ta dùng hết sức lực để chống đỡ tủ lạnh. Và chị Phương lo lắng liền muốn bước vào thang máy để đi xuống lầu. Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra...

Tiếng "Đing" khẽ vang lên. Mở cửa ra, đ/ập vào mắt là vài con x/á/c sống đã hơi th/ối r/ữa. Chị Phương sợ đến mức ngã phịch xuống đất, tè ra quần.

Đám x/á/c sống nhanh chóng chạy ra khỏi thang máy, hành động nhanh nhẹn. Đầu tiên chúng tóm lấy chị Phương c.ắ.n x/é một hồi, sau đó lại "giải c/ứu" người đồng nghiệp nam dưới tủ lạnh, rồi c.ắ.n x/é anh ta tùy ý.

"A——" Những tiếng la hét thất thanh vang lên. Chu Thần ngay lập tức lật bàn lễ tân, tìm ra chiếc chìa khóa cửa kính, nhanh chóng khóa ch/ặt cửa kính lại.

Tôi biết, hắn ta làm như vậy không phải vì đồng nghiệp công ty, mà là vì chính bản thân hắn ta.

"Tất cả im lặng đi!" Chu Thần hét lớn một tiếng.

Không khí lập tức tĩnh lặng. Tôi thấy rõ qua màn hình giám sát, mấy người bên ngoài cửa kính đã "ăn" xong đồng nghiệp dưới đất, lảo đảo đi về phía cửa kính.

Mọi người đều nín thở, nhìn những con x/á/c sống mắt đờ đẫn, thân thể dính đầy m.á.u tươi từ từ đi đến trước cửa kính. Dường như ngửi thấy mùi người, chúng bắt đầu dùng thân thể va đ/ập vào tấm kính hết lần này đến lần khác.

"X/á/c sống! Là x/á/c sống!" Người kêu lên là cô thực tập sinh mới vào. Cô ta sụp đổ mà khóc nấc lên.

Cụm từ đó đã đ/ập mạnh vào tim mỗi người. Tôi thấy Tôn tổng thò đầu ra khỏi văn phòng của mình qua màn hình, trông cực kỳ bỉ ổi.

Cửa kính tuy không phải kính chống đạn, nhưng cũng là loại kính dày, tạm thời vẫn có thể chống cự được. Nhưng mấy con x/á/c sống này dường như không biết đ/au. Chúng "Bùm Bùm" dùng thân thể và đầu đ/ập vào cửa, tr/a t/ấn dây th/ần ki/nh mỏng manh của họ.

Cho đến khi hai đồng nghiệp đã c.h.ế.t kia "sống" lại lần nữa, sự sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm toàn bộ tầng mười sáu.

Tôi lấy một hộp lẩu tự sôi từ trong không gian ra, thêm nước, rồi mở một gói khoai tây chiên, nhai rôm rốp. Bộ phim kinh dị chân thực này, mới chỉ bắt đầu.

Đợi lẩu tự sôi của tôi chín, tôi lại lấy thêm xúc xích và xiên que m/ua ở cửa hàng tiện lợi ra, vừa xem camera giám sát, vừa thưởng thức ngon lành.

Rất nhanh, cơn đói ập đến với họ.

Sau cú sốc vừa rồi, tinh thần những người này đã sụp đổ một phần. Bữa trưa ăn không thấm vào đâu, lúc này hầu hết mọi người đã bình tĩnh lại, cảm thấy đói cồn cào.

"Các anh chị... có đồ ăn không? Em trưa không ăn cơm, giờ đói quá!" Một cô gái trốn trong góc, nổi tiếng là mỹ nhân của công ty, lên tiếng.

Nghe cô ta nói, mấy đồng nghiệp nam đồng loạt đứng dậy lục lọi đồ ăn vặt ở chỗ làm của mình.

Lúc này, Tôn tổng trong văn phòng cuối cùng cũng xuất hiện, bước ra.

"Khụ..." Ông ta ho nhẹ một tiếng, muốn thu hút sự chú ý của mọi người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cùng Nhau Trải Qua Mùa Đông

Chương 10
Trong thôn có một người ch*t... Đó là người tôi yêu. Khi tôi vớt thi th* anh ấy từ dưới giếng lên, trưởng thôn đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Đại Tráng à, cũng đừng trách mấy chú bác trong thôn chúng ta lòng dạ độc ác. Hai thằng đàn ông với nhau… là có bệnh, truyền ra ngoài cũng ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng thôn mình.” “Theo quy định của thôn, hai đứa các cháu đều phải ch*t. Nhưng chúng ta nhìn cháu lớn lên, không nỡ xuống tay… Cháu tự tỉnh táo lại đi.” Tôi không nói một lời. Chỉ lặng lẽ chôn cất người tôi yêu. Ba ngày sau, đúng như mong muốn của bọn họ, tôi đã “tỉnh táo lại”. Tôi bày một bàn tiệc, “cảm ơn” tất cả những kẻ đã ra tay hôm đó. Trong thức ăn, tôi bỏ vào mấy gói thuốc diệt chuột. Tôi nhìn bọn họ đau đớn giã/y giụ/a, miệng sù/i bọ/t trắng, lạnh lùng khép mắt lại. Đến khi mở mắt lần nữa… Tôi trở về ngày Hứa An Du tỏ tình với tôi.
Boys Love
Đam Mỹ
Ngược luyến tàn tâm
5