Tôi khom người bước vào xe.
Vừa ngồi xuống, tin nhắn WeChat của Tô Mặc đã vang lên liên hồi.
【Sao đột nhiên có mấy chục người lạ request kết bạn thế?】
【Toàn ghi chú X thị, ai đó từ tập đoàn XX...?】
Đầu ngón tay tôi gõ nhẹ lên màn hình, nhanh chóng trả lời:
「Toàn người Cố An Dư chia sẻ trong hội nhóm, cứ accept đi, không cần trò chuyện.】
Những kẻ vây quanh muốn kết bạn, tôi đều để số của Tô Mặc. Gia tộc họ Cố địa vị cao, bọn họ tò mò hay thăm dò gì thì mặc kệ, tôi chẳng thèm tiếp chuyện, tốt nhất chuyển hết cho Tô Mặc. Cô ấy dù ngại giao tiếp ngoài đời thực, nhưng trên mạng lại là tay chơi hệ xã hội.
Nhưng theo hiểu biết của tôi về Tô Mặc, cô ấy cũng chẳng thiết tha tiếp đón họ. Điện thoại im lặng, tôi quay sang nhìn Cố Huỵ bên cạnh.
Tối nay hắn đeo chiếc kính gọng vàng vốn ít khi dùng, càng tôn lên vẻ thanh tú của đôi mày mắt. Khí chất quý tộc vốn có giờ pha thêm chút lãnh đạm, xa cách.
Lúc này, ngón tay Cố Huỵ đang đặt trên đầu gối, thờ ơ nhìn ra cửa sổ. Nhìn nghiêng, đường nét khuôn mặt hắn sắc lạnh, toát ra vẻ xa lạ khó gần.
Tôi không nhịn được lên tiếng:
"Trông anh hơi giả tạo đấy."
Cố Huỵ khựng người. Hắn quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt âm trầm.
Tôi hoàn toàn không sợ hãi.
Mỉm cười, giọng tôi trở nên nghiêm túc:
"Mọi người đều nắm giữ cổ phần Cố thị?"
Ánh mắt Cố Huỵ trầm xuống, gật đầu:
"Ừ."
Tôi trầm ngâm giây lát, lại hỏi: "Cố An Dư có bao nhiêu?"
"3%."
Cố Huỵ hơi nhướng mày, giọng đầy ý vị:
"Còn có một quỹ tín thác hạng nhất, do bố mẹ lập cho cô ta làm bảo hiểm."
Giọng tôi không chút do dự:
"Vậy tôi cũng phải có."
Ánh mắt Cố Huỵ chợt sâu thẳm, nhìn tôi vài giây rồi không hỏi thêm, chỉ khẽ "ừ" một tiếng đồng ý.
Về đến Cố gia, tôi thẳng tiến đến thư phòng Cố phu.
"Vào đi."
Sau tiếng gõ cửa, giọng trầm ổn vang lên. Tôi đẩy cửa vào, ông ta đang ngồi sau bàn làm việc.
Rõ ràng ông đã biết chuyện tôi làm ở tiệc Lâm thị. Nhưng lúc ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt không hề bất mãn, ngược lại còn lộ chút hài lòng.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:
"Bố, con nghe nói khi Cố An Dư trưởng thành, bố và mẹ đã tặng cô ta 3% cổ phần Cố thị, lại còn lập quỹ tín thác cho cô ta."
Dừng một nhịp, tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng bình thản:
"Món quà này có phải vì cô ta là con Cố gia nên được hưởng? Hay đi kèm điều kiện như môn đăng hộ đối?"
Cố phu đặt tập tài liệu xuống, ngả người ra sau. Ánh mắt ông dừng trên người tôi, mang theo sự soi xét nhưng không hề khó chịu:
"Cố gia không cần các con kết thông gia."
"Bố và mẹ cật lực bao năm nay chính là để các con được tự do sống. Đây đều là bảo hiểm dài hạn chúng ta dành cho các con, không kèm bất cứ điều kiện nào."
"Vậy thì," tôi mỉm cười, "con hy vọng phần cổ phần bố cho con sẽ cao hơn của Cố An Dư một chút."
"Ngoài cổ phần, con cũng muốn có quỹ tín thác riêng."
Cố phu nhìn tôi, im lặng vài giây. Ông đột nhiên cười khẽ, ánh mắt hài lòng càng đậm:
"Được."
"Bố sẽ bảo luật sư Cố thị soạn thảo thỏa thuận ngay. Cổ phần và quỹ tín thác đều theo ý con."
"Con cảm ơn bố."
Trao đổi thêm vài câu, tôi rời khỏi thư phòng. Tôi chẳng lo việc "tranh đoạt" lúc này khiến Cố phu chán gh/ét. Hiện tại, lòng họ đang tràn ngập cảm giác tội lỗi và xót thương Tô Mặc - thời điểm dễ đòi hỏi quyền lợi nhất.
Nếu đợi Tô Mặc trở về, với tính cách hiền lành trầm lặng, sợ rằng dù ở Cố gia ba năm cũng chẳng đòi hỏi gì. Càng trì hoãn, rắc rối càng nhiều. Tranh thủ lúc tôi còn là "Tô Mặc", hãy định đoạt tất cả những gì cô ấy đáng được hưởng. Từ địa vị, cổ phần, tiền bạc...