Người bạn cùng bàn này hẳn là mối tình đầu mà Chu Thành nhắc đến trong quán bar.

Bởi trong nhật ký của Thẩm Diên Văn, không còn xuất hiện nhân vật thứ hai nào với thân phận học sinh.

Người ấy trong trang viết của Thẩm Diên Văn thật tốt, tốt đến mức khiến người ta gh/en tị.

Một mặt tôi bị cuốn theo câu chữ mà vui thay cho anh, mặt khác lại đ/au lòng vì thân phận của nhân vật ấy.

Tôi thở dài, nén nỗi cay đắng tiếp tục đọc.

Qua từng tôi chữ của Thẩm Diên Văn, có thể thấy anh ngày càng bao dung, càng chiều chuộng người bạn cùng bàn này hơn.

Ngày 15 tháng 7 năm 2018

Mẹ ơi, hôm nay có hai chuyện quan trọng con muốn kể với mẹ.

Chuyện thứ nhất là con đã đỗ vào trường đại học mơ ước.

Chuyện thứ hai là con đã yêu, yêu bạn cùng bàn của con, Lâm Tư Niên.

Con biết con đường này chẳng dễ dàng, nhưng chúng con không phải nhất thời hứng khởi.

Chúng con sẽ nắm ch/ặt tay nhau, cùng nhau đi đến cuối con đường.

Mẹ ơi, hãy vui thay cho con nhé, trên đời này lại có người nguyện yêu con rồi.

Tim tôi chợt ngừng đ/ập, ánh mắt dán ch/ặt vào ba chữ "Lâm Tư Niên" trên trang giấy, mãi không thể thoát ra.

Tôi không tin trên đời lại có sự trùng hợp đến thế.

Nhưng trong ký ức của tôi hoàn toàn không có những tình tiết anh ghi lại, nào là cùng học bài, cùng ra biển, cùng tới...

...Ra biển? Màng nhĩ tôi "oành" một tiếng, cả thế giới chợt tĩnh lặng.

Hiện tại, chẳng phải chúng tôi đang ở biển sao?

Trong đầu tôi chợt lóe lên ánh mắt anh nhìn tôi ngày hôm qua - đ/au thương, mê muội, mất phương hướng, như đang nhìn người yêu vĩnh viễn không trở về.

Đêm anh bị bỏ th/uốc, anh gọi tên Lâm Tư Niên.

Khi đứng trước biển, anh nhìn cũng là Lâm Tư Niên.

Đêm ấy sau khi say, lần vượt giới hạn đó anh không hề quên, chỉ là nhận nhầm người, nên thấy không cần thiết phải nhắc lại mà thôi.

Vậy ra, tôi là Lâm Tư Niên, nhưng cũng chẳng phải Lâm Tư Niên.

Lồng ngựk như bị búa tạ đ/ập tan, nỗi đ/au x/é toạc tâm can.

Phản ứng đầu tiên của tôi là đóng sập cuốn nhật ký, bỏ chạy khỏi căn phòng này, giả vờ như chưa từng đọc thứ gì.

Xin nghỉ việc, rời đi một cách đàng hoàng.

Nhưng tôi lại muốn xem thử, rốt cuộn vì lý do gì mà Thẩm Diên Văn có thể tà/n nh/ẫn đến thế, để một kẻ vô tri như tôi thành thế thân cho người khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61