Nhân Viên Này Lạ Lắm

Chương 12

14/07/2025 21:59

Sau cú twist từ chối công khai ở văn phòng, TAS Media rơi vào tình trạng:

“Tất cả mọi người biết sếp Khương có gì đó với... nhân viên quèn.”

“Nhưng không ai dám hỏi. Cũng không ai dám đồn lớn tiếng.”

“Chỉ có mỗi người trong cuộc... là chưa chính thức nói gì.”

Trong khi ai cũng chờ “sếp ra chiêu tỏ tình”, thì Khương Hàn Dật đã chủ động nhắn tin cho An Triều Vỹ:

[Sếp]: Tối nay rảnh không? Tôi muốn mời cậu ăn tối. Riêng.

[Triều Vỹ]: Riêng là riêng một bàn, hay riêng một phòng?

[Sếp]: ... Tùy cậu.

[Triều Vỹ]: Nguy hiểm vậy. Vậy em rủ thêm người cho... an toàn.

[Sếp]: Tôi có sú/ng, nhưng chỉ b/ắn đúng một người.

An Triều Vỹ ôm điện thoại cười như đi/ên.

Tối hôm đó – tại quán lẩu Thái Khương Hàn Dật xuất hiện với áo sơ mi xám, tóc vuốt gọn, rõ ràng có đầu tư nhan sắc.

Nhưng… Bên bàn ăn, An Triều Vỹ đã ngồi sẵn, bên cạnh là:

– Mẫn Mẫn (đồng nghiệp thân)

– Minh Tú (anh phòng IT cười như gió)

– Bác bảo vệ Hoàng (được rủ vì “bác không ăn tối chung ai bao giờ”)

Và kế bên nồi lẩu là... một cái loa bluetooth đang phát nhạc.

“Xin lỗi sếp, em không nghĩ là... anh nghiêm túc vậy đâu.” – Triều Vỹ nói nhỏ, mắt cụp xuống.

Khương Hàn Dật ngồi xuống, không tỏ ra gi/ận, chỉ khẽ gật: “Tôi nghiêm túc. Nhưng cậu không cần phải đáp lại ngay. Tôi hiểu.”

Anh rót nước lọc cho cậu, múc miếng cá bỏ vào bát, mắt không rời cậu lấy một giây.

Mẫn Mẫn ngồi bên cạnh thì thầm: “Ê Triều Vỹ, sếp đối xử với mày như vậy mà mày còn chưa đổ là sao?”

“Tao đang... rớt từng chút nè. Tao chỉ sợ đổ nguyên xô, rồi ảnh đẩy tao ra thì đ/au lắm.”

Đến lúc về, cả nhóm chào nhau ra về, chỉ còn lại hai người đứng trước cửa quán.

Gió thổi nhẹ, trời tối mát rượi, tiếng xe ngoài đường mờ xa như nền nhạc lãng mạn.

Triều Vỹ nói nhỏ: “Anh biết không? Em đem theo người là để... che đi cảm xúc của mình. Tại em sợ bị nhìn thấu.”

“Nhưng hình như... anh vẫn nhìn thấy.”

Khương Hàn Dật không nói gì. Chỉ bước một bước tới gần, rồi... nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.

Triều Vỹ cứng người.

“Cậu từng hỏi nếu cậu biến mất, tôi có để ý không.”

“Giờ tôi hỏi ngược lại. Nếu tôi... bắt đầu bước đến gần cậu, cậu sẽ lùi không?”

Triều Vỹ im lặng 2 giây, rồi siết nhẹ tay lại: “Không. Em sẽ... bước theo.”

Khương Hàn Dật mỉm cười – nụ cười lần đầu tiên không kèm ánh mắt lạnh.

[Hệ thống: Độ thiện cảm tối đa.]

[Trạng thái: “Tình cảm x/á/c lập – chưa công khai.”]

[Ghi chú: Người chơi đã mở khóa câu thoại định mệnh: “Em biết, anh là của em.”]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thẻ Ngọc Xanh

Chương 8
Thần mất đi vào ngày thứ ba sau khi tân đế đăng cơ. Lục Hoài Cảnh cũng chẳng tới thu liễm thi thể thần. Tại Tuyên Chính điện, chính tay người đã đốt cháy ba mươi bảy bản sách lược thần từng thay người chấp bút. Khi lửa bùng lên, nội thị hỏi người: "Bệ hạ, những thứ này đều do Lâm cô nương năm xưa đích thân viết, thật sự không giữ lại một phần sao?" Người trầm mặc hồi lâu. Cuối cùng, khẽ nói: "Việc triều đình, há có thể do nữ nhi chấp bút. Đốt đi." Thần khi ấy vẫn chưa tắt thở. Cách một cánh cửa, nghe được lời ấy, bỗng thấy hai mươi năm qua thật nực cười đến cực điểm. Thần từng vì người viết ra 《Trị Hà Thập Sách》. Từng thay người tính toán sổ sách vận lương từ Nam ra Bắc. Khi người sa cơ nhất, thần đã thức trọn một đêm tuyết lạnh chép tấu chương cho người. Về sau người trở thành Thái tử. Thần làm Nữ sử Đông Cung. Người đăng cơ. Thần lại bị giam lỏng ở Tàng Thư lâu, danh nghĩa là biên soạn sách, thực chất không có triệu kiến thì không được bước ra. Người ngoài đều nói thần được tân đế tín nhiệm, mới có tư cách thay hoàng gia chỉnh lý điển tịch. Chỉ có thần biết. Người sợ thiên hạ biết rằng, vị thánh minh thiên tử này, từng dựa vào ngòi bút của một nữ tử mới đi tới ngày hôm nay. Trước lúc lâm chung, người rốt cuộc cũng tới. Trên người vẫn khoác long bào màu huyền ngày đăng cơ, thần sắc trầm lặng, đã chẳng còn chút dáng vẻ thiếu niên năm nào. Thần nằm trên giường bệnh, đã không thể gượng dậy. Người đứng nơi ngưỡng cửa, hồi lâu chẳng bước tới. Thần yếu ớt hỏi người: "Lục Hoài Cảnh, cả đời thần, rốt cuộc là gì?" Người cụp mắt xuống: "Chiếu Vi, nàng quá thông minh. Thông minh đến khiến trẫm luôn nhớ rằng, nếu năm xưa không có nàng, trẫm chưa chắc đã đi tới ngày hôm nay." Thần tức đến bật cười. Cổ họng toàn là vị máu tanh. Người chậm rãi nói: "Nếu có kiếp sau, trẫm thà chưa từng dùng tới nàng." Thần nhìn người hồi lâu. Cuối cùng, chỉ đáp lại một câu: "Nếu có kiếp sau, thần cũng tuyệt không phù trợ người." Khi mở mắt lần nữa. Thần đã trở lại ngày tuyển chọn sách lược ở Văn Hoa quán.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0