Sáng thứ Hai đi học, Lục Từ Lan lại đứng chờ dưới nhà tôi.

Tôi lờ hắn đi, bước thẳng đến trạm xe buýt. Hắn lặng lẽ theo sau.

Tôi đã quyết tâm, dù hắn có tỏ ra yếu đuối thế nào cũng không mềm lòng.

Nhưng dường như Lục Từ Lan chẳng cần thái độ của tôi. Hắn thậm chí không mong tôi để ý, dù đi theo suốt đường nhưng chẳng buồn lên tiếng, cố ý giữ khoảng cách vài bước như sợ làm tôi khó chịu.

Tôi chẳng ngoảnh lại nhìn, nhưng biết chắc hắn vẫn ở đó.

Giờ nghĩ lại, tôi cũng cứng đầu thật.

Từ nhỏ Lục Từ Lan đã tỏ thái độ chống đối, vậy mà tôi cứ thích quấn lấy hắn.

Lớn lên mới biết mình từng tình nguyện theo đuổi hắn.

Giờ đây khi hắn chịu yêu tôi rồi, thứ tình cảm tôi từng khao khát lại chẳng muốn nhận.

...

Chỉ khi vào đến trường, Lục Từ Lan mới chịu ngừng theo.

Vừa đến cửa lớp đã thấy Nam Hướng Dữ.

"Giang Diệc!" Hắn vẫy tay chào, nụ cười rạng rỡ, "Cậu ăn sáng chưa? Tớ mang bánh bao nhân gà hầm và sữa đậu nành cho cậu nè!"

Sáng nay gặp Lục Từ Lan nên tôi bực bội bỏ bữa, nhưng không nói thật: "Cảm ơn, tớ ăn rồi."

"Vậy tớ mang về tự xử vậy." Nam Hướng Dữ vẫn tươi cười, móc túi lấy hai trăm nghìn, "Hôm qua cảm ơn cậu, tớ trả tiền đây."

Tôi nhận lấy: "Hôm qua cậu đã cảm ơn rồi, chuyện nhỏ thôi mà."

"Tớ tưởng cậu sẽ không nhận cơ..." Hắn ngơ ngác, thoáng vẻ thất vọng, "Tớ định mời cậu ăn trưa."

Sao hắn với ai cũng dễ dãi thế nhỉ?

"Trưa nay tớ có hẹn rồi, với lại tớ đâu có lý do từ chối tiền."

Nam Hướng Dữ vội hỏi: "Cậu hẹn với ai?"

"Tớ hẹn..."

Chưa nói hết câu, hắn đã c/ắt ngang: "Cậu gh/ét tớ lắm hả?"

"Không."

Trước kia tôi đúng là gh/ét hắn, nhưng giờ đã biết Nam Hướng Dữ vô tội thì gh/ét làm gì.

"Vậy sao cậu viện cớ từ chối?" Gương mặt hắn rũ xuống, "Tớ chỉ muốn ăn cùng cậu thôi mà."

Vẻ mặt tổn thương này khiến tôi nhớ đến kiếp trước, sau khi tôi h/ãm h/ại hắn b/ắt n/ạt mình, gặp nhau hắn luôn mang vẻ thất thần như vậy.

"... Trưa nay, bạn cùng bàn tớ cũng đi cùng."

"Được!" Nam Hướng Dữ hớn hở bỏ đi.

Vào lớp, tôi kể chuyện cho Trần Hạo.

Trần Hạo nheo mắt: "Con nhà giàu như hắn sao lại đến chỗ đó ăn, lại còn đúng lúc cậu đi qua? Chẳng phải mọi thứ trùng hợp quá sao?"

Đúng là trùng hợp, nhưng tôi không nghi ngờ Nam Hướng Dữ.

Bởi vì...

"Cậu đừng suy nghĩ nhiều, hắn ta chẳng có tâm nhãn gì đâu." Tôi vỗ vai Trần Hạo.

Chỉ cần Nam Hướng Dữ khôn khéo hơn chút, kiếp trước đã không bị tôi hại đến mức bị mọi người xa lánh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
11 Hiểu lầm ban ngày Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu Phu Nhân Không Giả Vờ Nữa, Phu Quân Và Đứa Con Hoang Đều Phải Chết

Chương 8
Ta là thiếu phu nhân khoan dung nhất kinh thành. Phu quân ta là Cố Tu Viễn, đi buôn xa tám năm, khi trở về mang theo một cậu bé lên sáu tên Cẩn Ca. Hắn bảo đó là đứa con mồ côi của bạn học gặp nạn, gửi gắm ta đối đãi tử tế. Đứa trẻ ấy gọi hắn là cha, nhưng sau lưng lại chửi ta là người đàn bà thấp hèn. Nó còn thèm muốn lâm thủy tiểu trúc của con gái ta là Vân tỷ tỷ. Ta đều gật đầu đồng ý hết. Dọn dẹp sân vườn của Vân tỷ tỷ nhường chỗ cho nó ở, tự tay dẫn người thu xếp, bày biện đầy những châu báu từ kho lẫm mang ra. Các mệnh phụ thân tình khuyên can: "Đứa nhỏ kia chắc chắn là con hoang chồng ngươi ngoài luồng, nỡ lòng nào để nó chà đạp con gái ruột thế?" Ta chỉ mỉm cười đáp: "Phu quân bôn ba ngoài kia vất vả lắm." "Dù Cẩn Ca thật sự là máu mủ của hắn, ta đã là chính thất, cũng nên đối đãi công bằng, bù đắp cho nó chu đáo." Lời ấy lọt đến tai Cố Tu Viễn. Đêm đó, lần đầu tiên sau tám năm, hắn ngủ lại phòng ta. Nắm chặt tay ta nói: "Nương tử hiền thục đại lượng, chuyện Cẩn Ca là ta có lỗi với nàng, sau này nhất định không phụ bạc." Cho đến hôm ấy, tộc trưởng tụ hội, muốn chính thức đưa đứa trẻ nhận nuôi này vào gia phả. Theo lệ cũ, phải nhỏ máu nhận thân để minh chứng huyết thống.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
19
Tần Chiêu Chương 6