Nhân Danh Anh Em

Chương 10

04/11/2025 05:10

Thật ra, trước khi kết hôn, Hoắc Nghi đã từng ngầm ám chỉ điều đó với tôi.

Lúc ấy, anh đặt tay lên bụng tôi, ánh mắt chăm chú đến mức khiến tôi hơi sợ.

Còn tôi thì đang thay anh lo lắng.

“Phải làm sao bây giờ? Lần này chắc thật sự không thể qua mặt được nữa rồi. Nếu anh còn không chịu liên hôn, thì bao năm nỗ lực ở công ty coi như đổ sông đổ biển mất.”

Anh vẫn nhẹ nhàng vuốt ve bụng tôi, mắt không rời lấy một giây.

Rồi anh nói, giọng bình tĩnh đến đ/áng s/ợ:

“Thật ra vẫn còn cách… Đó là — em thật sự sinh cho tôi một đứa con.”

Tôi hất tay anh ra, tưởng rằng anh lại đùa cợt như mọi khi.

“Anh nói dễ nghe thật đấy. Anh có biết, một người nếu chịu sinh con vì người khác, thì nhất định là rất yêu người đó. Nhưng tôi không yêu anh, anh cũng không yêu tôi. Thì làm sao tôi có thể thật lòng sinh cho anh một đứa con được?”

Bàn tay anh đang đặt trên bụng tôi chậm rãi rút lại.

Anh ngả đầu xuống đùi tôi, trầm mặc hồi lâu.

Rồi anh lặp lại lời tôi vừa nói — nhẹ đến mức như thì thầm với chính mình:

“Ừ… em không yêu tôi mà.”

Tôi cảm thấy anh có gì đó lạ lắm, nhưng lại không nói rõ được là lạ ở đâu.

Chỉ biết ngẩn ngơ đáp lại anh, như bị dẫn theo nhịp điệu ấy:

“Phải, không yêu…”

Cuối cùng, Hoắc Nghi vẫn chấp nhận số phận phải liên hôn.

Còn tôi thì rời khỏi căn nhà của anh.

Lúc ra đi, tôi quay đầu nhìn lại — cảm giác thật mơ hồ, như chưa từng có gì là thật.

Bảy năm.

Một quãng thời gian dài biết bao, mà rồi lại kết thúc nhẹ như cơn gió thoảng.

Người phụ khuân đồ hối tôi lên xe, tôi hoàn h/ồn lại, rồi không do dự mà bước đi.

Chỉ là bảy năm thôi mà, đời người tính bằng chục năm, có đáng là bao đâu chứ?

Hoắc Nghi không ra tiễn tôi, còn tôi cũng không chờ anh.

Từ nay về sau, kẻ chân trời, người góc bể, vẫn là hai kẻ xa lạ như thuở ban đầu — thế có lẽ lại tốt hơn.

Sau đó, tôi dùng số tiền tích cóp được m/ua một căn hộ nhỏ.

Cộng thêm tiền lương mấy năm qua, đủ để tôi — một con người nhỏ bé trong xã hội này — sống yên ổn một thời gian.

Tôi nghỉ việc ở công ty Hoắc Nghi, định nghỉ ngơi một thời gian cho tinh thần thư thái lại.

Thế nhưng, mỗi lần bưng cơm lên bàn, tôi vẫn vô thức bày hai phần; mỗi lần gấp quần áo, vẫn để trống một bên tủ; mỗi đêm đi ngủ, tôi vẫn nằm nép về phía trong, và khi tỉnh giấc, bàn tay lại theo thói quen tìm người bên cạnh…

Tôi buộc phải thừa nhận — hình như tôi đã không còn quen với việc sống một mình nữa.

Thỉnh thoảng, khi đột nhiên thèm ăn món gì đó, theo thói quen tôi sẽ mở danh bạ, nhấn vào số điện thoại được ghim trên đầu, rồi mới sực nhớ ra — giờ tôi đã không còn có thể gọi cho Hoắc Nghi, để nhờ anh m/ua đồ ăn ngon mang về như trước kia nữa.

Để phân tán sự chú ý, tôi nuôi một con chó, rồi lại nuôi thêm một con mèo, hy vọng chúng có thể lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống của mình.

Ngày hai đứa nhỏ — mèo và chó — được mang về nhà, tôi thực sự rất vui.

Nhưng khi vô thức chụp ảnh chúng, định gửi cho Hoắc Nghi, tôi lại thấy trống rỗng vô cùng.

Tôi gi/ận dỗi tắt điện thoại, tự nhủ sẽ viết nhật ký để ghi lại những điều hạnh phúc trong cuộc sống.

Nhưng rồi, càng viết lại càng lệch đi —

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
5 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

100 Quy tắc của kẻ giả tạo

Chương 7
Chứng kiến Thái tử gia tỏ tình với bạn cùng phòng thất bại, cậu ta trong cơn giận dữ đã ném bó hoa cho tôi. Cô bạn cùng phòng tiểu thư kiêu kỳ mỉa mai: "Kiểu gia thế như Thẩm Kiêu, phải là môn đăng hộ đối mới xứng." "Đàn ông là phải biết dạy dỗ." "Cậu cứ tùy tiện nhận hoa của người khác như vậy, trông rẻ tiền lắm." Để kích động cô bạn cùng phòng, Thẩm Kiêu cố tình rình rang theo đuổi tôi. Dòng bình luận nhảy lên: 【Em gái đừng đồng ý với Thẩm Kiêu! Cậu ta cá cược với anh em là cậu dễ theo đuổi hơn tiểu thư kia.】 【Chỉ cần cậu đồng ý, cậu sẽ bị coi là kẻ hám tiền bị đem ra chơi đùa!】 【Cuối cùng họ sẽ có một cuộc hôn nhân hào môn danh giá, còn cậu sẽ bị cả mạng chửi là tiểu tam xen vào chuyện người khác.】 Thẩm Kiêu gửi tin nhắn mới: 【Váy mới mua, cảm thấy rất hợp với cậu.】 【Nếu không thích, thì cứ tặng cho bạn cùng phòng của cậu cũng được.】 Tối hôm đó, tôi viết 100 điều quy tắc bạn trai gửi qua. 【Tôi đồng ý ở bên cậu rồi, làm không được thì chia tay.】 【1. Không được nhắc đến người khác giới nào trước mặt tôi, bao gồm cả mẹ cậu.】
Hiện đại
Hiện đại
3
Xoá bỏ Omega Chương 15
Độc thoại Chương 8