Buổi tối đi ngang qua sân vận động, ở một góc tối đèn đường không chiếu tới được, có ba tên đàn ông đang tựa lưng vào tường, đốm đỏ của đầu th/uốc lá lập lòe ẩn hiện trong đêm.
Đó chính là ba tên cặn bã, cậy đông người từng b/ắt n/ạt tôi hồi năm nhất.
Nơi này là một góc khuất, đằng trước đằng sau đều chẳng có ai qua lại.
"Ồ, lâu rồi không gặp nhỉ." Tên đó dụi tắt điếu th/uốc lên tường, rồi cất bước tiến về phía tôi, "Nghe nói Thịnh Khải Vọng không cần mày nữa rồi à?"
Tôi không buồn đáp lại.
Bọn chúng tiến lại gần vây ch/ặt lấy tôi, mùi th/uốc lá xộc lên nồng nặc quyện với mùi mồ hôi thật sự buồn nôn tột cùng.
Tên cầm đầu giơ tay chộp lấy cằm tôi, hất mạnh lên trên.
"Đang hỏi mày đấy."
Nỗi sợ hãi quen thuộc tràn về, giọng nói tôi nghẹn lại nơi cổ họng, chẳng thể phát ra một âm tiết trọn vẹn.
"Vẫn nhát gan như ngày nào nhỉ." Hắn buông tay ra, vỗ vỗ vài cái vào mặt tôi.
Hai tên đứng đằng sau nghe vậy liền khoái chí cười ồ lên.
"Không trèo lên được cành cao nữa rồi thì có muốn quay về giặt tất cho mấy anh đây không?"
Ngay khoảnh khắc này, tôi rốt cuộc cũng nhận ra sự khác biệt.
Giặt tất cho bọn chúng là sự t/ởm lợm kh/inh bỉ, còn vò quần l/ót cho Thịnh Khải Vọng lại là niềm tự nguyện xuất phát từ đáy lòng.
Hóa ra, những nhịp đ/ập lo/ạn rộn ràng, những lần ngượng ngùng đỏ mặt, cùng sự cay đắng, nghẹn ngào hay niềm vui vô bờ bến khó cất thành lời kia... tất cả đều là vì trái tim tôi đã lỡ nhịp rung động.
"Giờ này rồi mà còn dám mất tập trung à?" Tên cầm đầu xô mạnh tôi một cái, khiến tôi lảo đảo ngã nhào xuống đất.
Lòng bàn tay bị trầy mất một mảng da, đ/au rát vô cùng.
Bọn chúng vây quanh lại, giương mắt từ trên cao nhìn xuống tôi đầy kh/inh bỉ.
"Sao ngày trước không nhận ra người mà Thịnh Khải Vọng để mắt tới lại có chút thú vị thế này nhỉ."
Tên cầm đầu ngồi xổm xuống, bóp ch/ặt lấy cằm tôi rồi xoay qua xoay lại: "Vừa trắng vừa mịn màng."
Tiếng cười của hắn nhớp nhúa bẩn thiểu: "Hay là thử một tí với mấy anh xem sao?"
Trong dạ dày tôi cuộn trào lên một luồng dịch chua, xộc thẳng lên tận cuống họng.
Tôi "phỉ" một tiếng kh/inh bỉ.
Tên đó buông tay ra, chậm rãi lau đi bọt nước bọt trên mặt rồi nhìn nhìn đầu ngón tay: "Ồ, gan to lên rồi đấy."
Ngay sau đó, hắn giơ tay giáng cho tôi một cái t/át nảy lửa.
Tai trái tôi ù đi một tiếng, trong khoang miệng tràn ra vị tanh nồng của m/áu.
"Mới mấy tháng thôi mà đã quên cách ăn nói với mấy anh rồi đúng không?" Hắn túm lấy tóc tôi, "Để tao giúp mày nhớ lại."
Mấy tên xông lại vây quanh, vừa đ/ấm vừa đạp.
Mấy cú đ/ấm cú đ/á liên tiếp trút xuống người tôi, vang lên những tiếng "bịch bịch" trầm đục.
Tôi hai tay ôm lấy đầu, bất lực nhắm tịt mắt lại.
Bất thình lình vang lên một tiếng thét thảm thiết.
Không phải tiếng của tôi.
Tôi mở mắt ra, thấy Thịnh Khải Vọng đang lao vào ẩu đả dữ dội với mấy tên kia.
Chiếc áo len dệt màu kem của hắn bị kéo xộc xệch, để lộ phần cổ hằn lên những đường gân xanh cuồn cuộn.
Hắn vung từng cú đ/ấm nén lực đá/nh tới tắp lên người tụi nó, một chấp ba mà đá/nh cho mấy gã kia gào khóc xin tha mạng.
Đế giày của Thịnh Khải Vọng miết mạnh lên vai tên cầm đầu, phát ra những tiếng răng rắc nho nhỏ.
"Chạm vào đâu của nó?"
Tên nằm gục dưới đất không dám hoài lời, môi run lẩy bẩy.
Tôi vội bò dậy, ôm chầm lấy eo Thịnh Khải Vọng: "Đừng đá/nh nữa, đá/nh nữa là ch*t người đấy!"
Hắn khựng lại, bờ vai vẫn phập phồng dữ dội, cơ bắp căng ch/ặt chưa hề thả lỏng, gi/ận dữ run run hỏi tôi: "Bọn nó đụng vào đâu trên người mày?"
Tôi lắc đầu, nức nở van xin: "Đừng đá/nh nữa mà, em sợ lắm."
Hắn dường như mới bừng tỉnh, xoay người lại kéo tôi ôm trọn vào lòng.
Rất nhẹ nhàng, hệt như đang ôm một búp bê sứ mỏng manh dễ vỡ.