Anh Ấy Lớn Hơn Tôi 9 Tuổi

Chương 21

09/06/2026 02:46

Sáng hôm sau, tôi bị ánh nắng chiếu thẳng lên mặt làm tỉnh giấc.

Đầu vẫn còn hơi đ/au vì rư/ợu, nhưng ký ức tối qua thì rõ ràng đến đ/áng s/ợ.

Tôi chống tay ngồi dậy.

Chăn lập tức trượt xuống để lộ hàng loạt dấu đỏ mờ trên cổ và vai. Trong không khí còn vương lại mùi t.h.u.ố.c lá cùng hơi nóng quen thuộc của Tạ Trình.

Ngay lúc ấy, cửa phòng mở ra.

Tạ Trình bước vào với cốc nước trên tay.

Chỉ là bộ dạng anh lúc này thật sự hơi thảm.

Cổ áo sơ mi bị kéo lệch hẳn sang một bên, phần cổ lộ ra đầy dấu hôn lẫn vết c.ắ.n nhàn nhạt. Mái tóc vốn luôn gọn gàng giờ rối tung, ngay cả giọng nói cũng khàn đến lợi hại.

Đặc biệt là lúc bước tới cạnh giường, động tác của anh rõ ràng hơi cứng lại một chút.

Tôi nhìn mà suýt bật cười.

“…Đau lưng à?”

Tạ Trình im lặng vài giây rồi đặt mạnh cốc nước xuống bàn.

“Hạ Nghiêm.” Giọng anh khàn đặc: “Em còn biết hỏi?”

Nghe vậy, mấy đoạn ký ức tối qua lập tức hiện về trong đầu tôi.

Tôi nhớ mình đã ép anh đến mức nào.

Nhớ cả dáng vẻ Tạ Trình bị tôi giữ ch/ặt trong lòng, đôi mắt đỏ lên nhưng vẫn không đẩy tôi ra nổi.

Tai tôi hơi nóng lên.

“…Em xin lỗi.”

Hiếm khi tôi chịu ngoan ngoãn nhận sai như vậy.

Tạ Trình nhìn tôi chằm chằm vài giây rồi bất lực day trán.

“Lần sau không được uống nhiều như vậy nữa.”

Tôi theo bản năng bật lại:

“Lần sau anh còn muốn có lần sau?”

“…”

Quả nhiên, vành tai anh lại đỏ lên rất nhanh.

Tôi nhìn phản ứng ấy mà tim mềm nhũn hẳn xuống.

Rõ ràng hơn tôi chín tuổi, ngày thường lúc nào cũng tỏ ra trưởng thành bình tĩnh. Vậy mà cứ mỗi lần bị tôi ép tới đường cùng là lại chẳng chống đỡ nổi.

Tôi chống tay nhích tới gần anh hơn.

“Tạ Trình.”

“Hửm?”

“Sau này còn dám tránh em nữa không?”

Không khí yên lặng vài giây.

Tạ Trình dời mắt đi chỗ khác, hàng mi khẽ rung lên.

Rất lâu sau mới thấp giọng đáp:

“…Không dám.”

Nghe vậy, tôi cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.

Tôi kéo cổ tay anh lại rồi cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi người nọ.

Lần này Tạ Trình không né nữa.

Anh chỉ khẽ siết tay tôi, hơi thở vẫn còn hơi lo/ạn.

“Nghiêm Nghiêm.”

“Ừm?”

Giọng anh rất thấp.

“…Anh thích em.”

Tim tôi khựng lại một nhịp.

Tạ Trình im lặng vài giây rồi mới tiếp tục, giọng khàn đến mức như đang thừa nhận điều gì đó đã giấu kín quá lâu.

“Không phải mới đây.”

“Mà là từ lâu rồi.”

Tôi nhìn anh chằm chằm.

Người đàn ông này rõ ràng đã thích tôi từ lâu, vậy mà vẫn cố nhịn, cố lùi lại, cố giữ khoảng cách với tôi suốt ngần ấy năm.

Đúng là ngốc thật.

Tôi đưa tay bóp nhẹ cằm anh.

“Vậy sao anh không chịu nói sớm?”

Tạ Trình bật cười khẽ, trong mắt toàn là bất lực cùng dịu dàng.

“Anh hơn em chín tuổi.”

“Thì sao?” Tôi cúi xuống sát bên anh: “Cuối cùng anh vẫn bị em theo đuổi tới tay thôi.”

Lần này anh thật sự bị tôi chọc cười.

Tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng nhỏ buổi sáng nghe đặc biệt dễ chịu.

Sau đó, Tạ Trình bỗng nhớ ra gì đó.

“Anh còn hai điều ước.”

Tôi nhướng mày nhìn anh.

Anh im lặng một chút rồi chậm rãi nói:

“Điều ước thứ nhất…”

“Là muốn em tin tưởng tình cảm của anh.”

Tôi khựng lại.

Tạ Trình đưa tay xoa nhẹ tóc tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến lòng người run lên.

“Anh chưa từng xem em là trẻ con.”

“Cũng chưa từng chỉ xem em như em trai.”

“Cho nên…” Anh khàn giọng nói tiếp: “Đừng tự suy nghĩ lung tung nữa.”

Lồng n.g.ự.c tôi nóng lên dữ dội.

Tạ Trình nhìn tôi rất lâu rồi mới nói điều cuối cùng:

“Điều ước thứ hai…”

Người đàn ông luôn kiềm chế ấy hiếm hoi chủ động kéo tôi lại gần mình hơn.

Giọng anh rất nhẹ.

Nhưng từng chữ đều rõ ràng vô cùng.

“Là muốn em ở bên anh suốt đời.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Tham Lam Chương 12
5 Mất Nét Chương 10.
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm

Chọn suất cơm cao cấp 88 tệ cho kỳ thi đại học

Chương 10
Nửa tiếng trước khi kỳ thi đại học bắt đầu, lớp trưởng đột nhiên thông báo trước mặt mọi người: “Cơm nhà cậu chỉ có 15 tệ một suất, rẻ quá. Bố tớ đã đặt suất ăn cao cấp của khách sạn 5 sao cho mọi người rồi, 88 tệ một suất. Cậu bảo bố mẹ cậu trưa nay đừng mang cơm tới nữa.” Nhưng tôi đâu có mang điện thoại theo người, làm sao kịp báo cho bố mẹ? Để chuẩn bị suất ăn cho các sĩ tử, bố mẹ tôi đã đặc biệt đóng cửa nhà hàng, huy động hơn ba mươi nhân viên trong quán tập trung chuẩn bị suất ăn, thậm chí còn tạm ngừng kinh doanh suốt ba ngày. Tổng cộng hơn hai trăm suất ăn đã được đặt trước cho cả khối. Vậy mà giờ cô ta nói hủy là hủy. Buổi trưa, bố mẹ tôi đúng giờ mang cơm đến cổng trường. Nhưng không một ai bước lên nhận suất ăn. Nhìn ánh mắt né tránh của các bạn học, lòng tôi lạnh ngắt. Họ ôm những hộp cơm tinh xảo giá 88 tệ một suất, ăn ngon lành: “Đời người chỉ có một lần thi đại học, không ăn cơm 88 tệ một suất thì có lỗi với chính mình quá!” Đến buổi chiều, trong phòng thi, từng gương mặt quen thuộc lần lượt bị tiêu chảy, nôn ói... 01
Hiện đại
Vườn Trường
0