Vượt Rào

Chương 12

06/09/2025 15:36

Có lẽ nghe Giang Mặc kể qua, Đường Viên gặp tôi đã khóc như mưa:

"Anh trai, vì em bỏ trốn nên cha mới bắt anh làm chuyện đó..."

Em ấy nói, giọng dần nghẹn ngào đến mức không thể rõ lời.

"Họ... họ có b/ắt n/ạt anh không..."

Tôi chợt nhớ lúc Đường Viên mới chào đời, lúc ấy tôi ba tuổi, núp sau lưng cha nhìn tr/ộm con bé.

Đứa trẻ sơ sinh bọc trong tã lót khóc vang, vì sinh non nên g/ầy nhom như chuột con.

Cha đặt tên em ấy là "Viên", ngụ ý cả đời viên mãn tròn đầy.

Nhưng tôi lại dấy lên á/c cảm khó hiểu với sinh linh bé bỏng này, theo năm tháng, á/c cảm ấy hóa thành nỗi gh/en tị khó nói thành lời.

Bởi em ấy là đứa con do cha tôi và mẹ kế sinh ra sau khi mẹ tôi qu/a đ/ời.

Sự xuất hiện của em xóa tan nỗi u sầu đã bám lấy cha tôi từ ngày mẹ mất.

Cha cưng chiều em ấy, mẹ kế thương em ấy, em ấy là tiểu thư được cả nhà yêu quý.

Vừa sinh ra, em ấy đã có được mọi thứ tôi chưa từng có.

Nên tôi lạnh nhạt, xa lánh nó.

Bốn năm phiêu bạt phương Nam, không ngờ khi gặp lại, em ấy lại là người đầu tiên đứng ra bênh vực tôi.

Quả thực m/áu mủ ruột rà là thứ diệu kỳ khó lý giải.

Tôi lau nước mắt cho em ấy: "Đừng khóc, dù sao anh trai cũng là đàn ông, không dễ bị người khác b/ắt n/ạt đâu."

Nghe vậy, đôi mắt đào hoa của Giang Mặc đảo qua, nở nụ cười đầy ẩn ý.

Chợt nhớ lại đêm qua, mặt tôi bỗng nóng bừng, vội quay đi.

Đường Viên ngẩng đầu, do dự: "Nhưng sau này tính sao?"

"Anh à, hay em về đi."

Giọng em ấy r/un r/ẩy nhưng kiên quyết.

Tôi nhìn em ấy, nói từng chữ: "Viên Viên, dù trời có sập cũng có anh chống đỡ. Việc kinh doanh của gia đình mình không cần em hi sinh."

"Anh chỉ mong em được làm điều mình muốn, lấy người mình thích."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chẳng Rụng Giữa Bùn Xuân

Chương 6
Trong tiểu yến hội, tôi cắn trúng đồng tiền may mắn tượng trưng cho Thái tử phi. Vừa định phấn khích mở miệng, tử địch ngồi bên cạnh bỗng khẽ cảnh cáo: "Nếu không muốn sau này chết thảm, đừng nhận." Theo sau là hàng chữ nổ tung sau lưng nàng: [Nữ chính trọng sinh rồi, sao còn tốt bụng nhắc nhở nữ phụ đối địch thế?] [Nhưng nữ phụ chắc chắn không tin nữ chính đâu, ả ta não ngắn yêu đương cực độ, kiên định mình là chân ái của Thái tử.] [Kiếp trước cả hai cùng ăn trúng tiền may, nữ phụ còn tưởng nữ chính cố tranh, kết quả Thái tử lên ngôi liền giáng vợ thành thiếp, ban cho ba thước lụa trắng!] Người tôi run lên. Hoàng hậu cười hỏi: "Bân Nguyệt, có phải ngươi ăn trúng tiền may?" Tôi bản năng nhìn về phía Thái tử. Hắn ngồi giữa yến tiệc, hơi nhíu mày. Lòng tôi chua xót, giấu đồng tiền dưới lưỡi: "Không phải thần nữ."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Nam Khanh Chương 5